Vầng trăng đêm nay đặc biệt sáng tỏ, ánh sáng dịu nhẹ như dát bạc lên khắp thế gian.
Giữa khu rừng rậm rạp, trong những căn nhà gỗ nhỏ bé, thấp lè tè như những đống rơm, các thú nhân đang tụ tập lại.
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Bạch Tranh Tranh ngồi trước A phụ của mình, bàn tay đặt lên vai cậu siết chặt đến mức khiến cậu cảm thấy đau nhói.
Vị hùng thú nhân có vẻ mặt u ám, cau mày lo lắng, ánh mắt không ngừng hướng ra bên ngoài. Hắn khẩn thiết dặn dò: "Tranh Tranh, con phải nhớ kỹ lời ta, hãy đi dọc theo bờ biển về phía Bắc, cứ đi mãi cho đến khi nào đến được nơi có tuyết thì mới được dừng lại."
"Tuyệt đối không được quay trở lại!"
Bộ lạc của họ đã bị xâm lược.
Số lượng thú nhân đột nhập đông gấp nhiều lần so với bộ lạc của họ. Những thanh niên trai tráng, những thú nhân lớn tuổi đều liều mình chiến đấu để bảo vệ bộ lạc.
Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Vầng trăng sáng trên cao cũng nhuốm một màu đỏ máu.
"Đuổi kịp rồi!"
Bạch Tranh Tranh cắn chặt răng, dốc hết sức lực cõng theo đám ấu tể nhỏ bé chạy trốn. Tiếng gió rít gào bên tai, lông gáy dựng đứng lên vì sợ hãi.
Không thể thoát được nữa rồi.
Giữa lúc tuyệt vọng tột cùng, cậu bị một chưởng mạnh mẽ đẩy ra xa.
Những móng vuốt sắc nhọn đâm xuyên qua cơ thể của một thú nhân, máu tươi bắn tung tóe lên mặt Bạch Tranh Tranh. Đồng tử của cậu co rút lại đột ngột...
"Ca ca!"
Bạch Tranh Tranh giật mình tỉnh giấc.
Trời vẫn còn tờ mờ sáng, trước mắt cậu là một màn đêm đen kịt.
Chỉ là một giấc mơ.
L*иg ngực của Bạch Tranh Tranh phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh tuôn ra từ thái dương. Mãi một lúc sau, ý thức của cậu mới dần trở nên minh mẫn, tấm lưng cứng đờ cũng dần thả lỏng.
Tiếng sóng biển cuộn trào, tiếng chim rừng ríu rít hót líu lo.
Những bóng cây lay động theo gió, xào xạc không ngừng.
Trên lớp rêu xanh mướt bên cạnh, những con côn trùng nhỏ màu đen đang bò qua bò lại, thỉnh thoảng lại để lộ ra chiếc đầu nhỏ với những chiếc xúc tu. Trên những túi bào tử của rêu còn đọng lại những giọt sương đêm, lấp lánh ánh sáng.
Bạch Tranh Tranh mạnh mẽ xoa mặt, những ngón tay run rẩy cố gắng trấn áp cơn đau âm ỉ và sự hoảng sợ vẫn còn ám ảnh trong tim.
Cậu là một á thú nhân với thân hình gầy gò. Mái tóc đen, đôi mắt đen láy, làn da trắng bệch thiếu sức sống. Cậu chỉ quấn quanh hông một chiếc váy cỏ được làm từ lá cây, trên cơ thể lộ ra đầy những vết máu dài và mỏng do cành cây cào xước.
Có những vết thương đã đóng vảy và bong ra, để lộ lớp thịt non màu hồng nhạt, có những vết vẫn còn đọng lại những giọt máu đã đông lại.
"Meo..." Bên ngoài cửa hang cây vang lên tiếng mèo con kêu, non nớt và yếu ớt.
Bạch Tranh Tranh cắn chặt vào lòng bàn tay, cố gắng kéo những suy nghĩ hoảng loạn trở về thực tại.
Cậu chui ra khỏi hang cây, vội vã bước ra ngoài. Trước mắt cậu là khu rừng sâu thăm thẳm, phía xa xa bên ngoài khu rừng là mặt biển bao la đang gợn sóng.