"Dạ vâng."
Tạ Tri Dịch bước vào phòng tắm, cởi bỏ bộ y phục đã ướt hơn phân nửa ra.
Trên đường về, mưa vẫn rơi không ngớt, nên trong chiếc giày của y toàn là bùn lầy, tất cũng thấm nước đến lạnh ngắt.
Y ngâm mình trong thùng nước nóng ấy, mấy vết thương trên người cũng dần có cảm giác đau nhức.
A Quý dọn xong hành lý, rồi treo y phục sạch lên bình phong, Tạ Tri Dịch lại dặn hắn đi lấy thêm chút bột cầm máu với thuốc sát trùng đến.
"Đại Chưởng Quầy, ngài bị thương rồi sao?"
"Vết thương ngoài da thôi, đừng có làm ầm ĩ lên kẻo người khác biết đấy."
"… Vâng, ta đi ngay đây."
Tạ Tri Dịch tắm xong rồi bước ra khỏi thùng gỗ, chân dẫm lên trên nền gạch màu xanh.
Phòng tắm có rãnh thoát nước hở trên sàn, nước chảy thẳng ra mương nằm ngoài khách điếm, lại có sẵn vòi nước nóng gắn trên tường nên tắm rất tiện và thoải mái.
Y lau khô người, rồi thay một bộ y phục màu trúc nguyệt, sau đó bưng chén nước đường đi thẳng lên tầng hai.
Bảo Nặc đang cuộn mình trong chăn, say sưa đọc tiểu thuyết trong cuốn truyện này.
Nàng đặt ngọn đèn sát mép giường, kê ngay bên gối. Màn che khép xuống, ánh sáng mờ ảo lan ra, tạo nên một không khí tĩnh lặng khiến người ta càng dễ chìm vào câu chuyện đang đọc hơn.
Bên ngoài, tiếng mưa rơi tí tách không ngừng.
Tạ Tri Dịch vén tấm rèm tre chắn mưa ở hiên nhà rồi bước thẳng vào trong, y đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ ngay bên cạnh bàn chính.
Bảo Nặc nghe tiếng “lạch cạch” ngoài cửa, tưởng Tạ Tư Phù mang đồ ăn khuya tới, nên không ngẩng đầu lên nhìn, tay nhẹ nhàng lật sang trang mới, nhỏ giọng nói: “Nhị tỷ, muội không ăn khuya đâu.”
“Không ăn cũng được, vậy nước đường có uống không?”
Bóng người trên giường chợt khựng lại, rồi sau đó “phịch” một tiếng, nàng xoay người ngồi bật dậy ngay lập tức.
Màn được vén lên, khuôn mặt đầy đặn như trái hồng lộ ra, đôi mắt tròn sáng như nho, ngay sau đó cong lại thành một nụ cười rạng rỡ.
“Ca ca ơi!”
Bảo Nặc vội vàng nhảy xuống giường, ngay cả giày cũng không kịp mang vào.
Tạ Tri Dịch bị nàng lao mạnh vào lòng, thuận đà cúi xuống vòng tay ôm chặt, nhẹ nhàng nhấc bổng nàng lên, ước lượng trong vòng tay mình.
“Dạo này ca đi vắng, hình như muội… nặng hơn rồi thì phải?”
Bảo Nặc dùng sức cọ cọ trán mình lên cổ của y, như muốn mài mòn một lớp da.
“Lần này huynh đi tới tận ba tháng luôn.”
Nàng nhíu mày tỏ vẻ hờn dỗi: “Ba tháng lận đó!”