Chương 1

Màn đêm buông xuống, mang theo cơn mưa dày đặc.

Châu Bình An đang vào những ngày lạnh nhất trong năm. Mưa rơi lặng lẽ, từng giọt nặng trĩu như thủy ngân, mang theo cái yên ả chậm rãi lan tỏa khắp không gian, dày đặc và ngột ngạt hơn cả gió tuyết.

A Quý là người gác cổng của khách điếm Đa Bảo. Lúc này, hắn vừa đẩy cánh cửa hậu viện ra, tháo chiếc đèn l*иg tre ướt sũng mưa xuống, rồi treo lên một chiếc đèn gốm mới, ánh sáng vàng ấm áp lập tức lan tỏa trong màn mưa lạnh.

Một tiếng "lộc cộc" vang lên, đó là âm thanh của cỗ xe ngựa đầu đàn đang tiến vào con ngõ nhỏ. Bóng xe chập chờn dưới ánh đèn.

A Quý rướn cổ nhìn ra, chưa đợi xe dừng hẳn đã reo lên vui mừng:

“Đại Chưởng Quầy đã về rồi ạ!”

Một thanh niên cao lớn nhảy xuống xe ngựa, tiện tay đưa áo tơi và nón lá đã cởi ra cho A Quý, dặn dò hắn dỡ vài chiếc rương trên xe xuống luôn.

"Dạo này trong nhà mọi việc ổn cả chứ?"

A Quý đáp: "Buôn bán tốt lắm ạ. Cuối năm mọi người đi thăm người thân, bạn bè, nên phòng khách ngày nào cũng đầy kín."

Thanh niên chỉ khẽ "ừm" một tiếng, rồi hỏi tiếp: “Thế tứ muội đâu rồi?"

A Quý cười nói: "Cô nương đang nghỉ trên lầu đấy ạ. Nhị Chưởng Quầy và Tiểu Tam Gia còn trêu chọc nàng nữa, bảo rằng ngài chắc chắn không kịp về ăn Tết, cô nương nghe xong liền giận dỗi, đã hai ngày không chịu ra khỏi cửa rồi."

Vẻ mặt thâm thúy của thanh niên chợt giãn ra, như đóa hoa súng lặng lẽ nở rộ trên mặt nước tĩnh lặng.

Y chính là Tạ Tri Dịch, người đứng đầu khách điếm Đa Bảo, được đám tiểu nhị gọi là Đại Chưởng Quầy. Dưới y còn có ba người muội muội và đệ đệ: Tạ Tư Phù, Tạ Khuynh, và Tạ Bảo Nặc.

Đại ca vắng nhà nên mọi việc đều do nhị tỷ quán xuyến.

Từ đại sảnh phía trước vọng ra tiếng vỗ tay rào rào như sóng trào, chẳng biết vị tiên sinh kể chuyện đang cao hứng kể đến giai thoại truyền kỳ nào mà khiến cả sảnh đường sôi nổi, náo nhiệt đến thế.

Tạ Tri Dịch bước vào trong sân viện.

A Quý cười toe toét: “Cô nương mà biết ngài đã về, chắc chắn sẽ mừng rỡ lắm ạ! Để tiểu nhân đi gọi nàng ngay đây!”

Tạ Tri Dịch ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ của gian phòng nằm ở lầu hai, rồi vội vàng đưa tay ngăn A Quý lại:

"Thôi, không cần đâu. Ngươi bảo phòng nồi hơi chuẩn bị nước ấm đi, ta tắm rửa thay đồ trước đã. Một lát nữa ngươi xuống bếp nấu giúp ta một chén nước gừng đường đỏ, rồi mang lên nhé."