Chương 5

Vào ngày mùng một Tết Kế Thiên, giữa tháng chạp, ánh nắng mặt trời tựa như lông chim nhẹ nhàng vuốt ve khung cửa sổ, Bảo Nặc khẽ mở mắt tỉnh giấc, nhìn sang bên cạnh đã không thấy bóng dáng ca ca đâu, chắc hẳn là y đã trở về phòng mình từ nửa đêm.

“Tứ nhi!”

Nhị tỷ Tạ Tư Phù cất tiếng gọi lớn, chất phác và vang vọng khắp sân: “Có người gửi thiệp cho muội kìa! Còn không mau chạy xuống lầu xem đi? Đại ca đã về rồi, muội còn dám lười biếng ngủ nướng nữa à!”

Nàng ấy vừa dứt lời, nhưng chỉ nghe “kẽo kẹt” một tiếng, cửa sổ gian nhà phía Đông được đẩy ra.

Bảo Nặc nghe tiếng tam ca Tạ Khuynh cười khẽ, giọng trầm mà mang ý trêu chọc: “Một người lười, một người hậu đậu, chẳng ai nên nói ai cả. Tứ muội còn nhỏ, còn có thể tha cho nó, còn tỷ, tỷ tự xem lại mình đi?”

Bảo Nặc không nghe thấy tiếng nhị tỷ đáp lại, chắc hẳn lại bị chọc tức nên bỏ đi rồi. Nhị tỷ tính tình dũng mãnh, không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi cái miệng hay châm chọc này của tam ca mà thôi.

Bảo Nặc mặc xong xiêm y, liền bước ngay xuống giường, nhẹ nhàng mở cửa phòng ra.

Nhưng bước chân nàng bỗng khựng lại.

Bên cạnh cửa, những chiếc rương gỗ sưa và tráp gỗ tử đàn xếp chồng lên nhau một cách gọn gàng. Không cần hỏi cũng biết, đó chính là lễ vật mà Tạ Tri Dịch mang từ xa về tặng cho nàng.

Bảo Nặc thấy vậy nên trong lòng mừng rỡ khôn xiết, không vội xuống lầu nữa, mà ngồi xổm bên cạnh, từng món từng món đều được nàng mở ra hết.

Nàng thật sự rất bất ngờ, trong đó là bộ sưu tập bảy thỏi mực quý chuyên vẽ hoa cỏ, chim cá và côn trùng, được đặt tên rất tao nhã là Trúc Lâm Thất Hiền, kèm theo một nghiên mực Đoan Khê thượng hạng.

Còn có một chiếc gác đàn bằng đồng tráng men Pháp màu xanh lam, toàn thân phủ lớp men xanh ngọc óng ánh tuyệt đẹp, mặt trước chạm khắc tinh tế hình đôi chim khổng tước đậu trên đài sen.

Ngoài ra còn có thanh chặn giấy bằng gỗ tử đàn và một lò sưởi tay bằng đồng cổ xưa.

Tất cả đều là những món đồ tinh xảo và thanh nhã vô cùng, nhưng thứ khiến nàng mê mẩn nhất lại chính là một bộ yên ngựa cao quý, kiêu sa.

Bảo Nặc thích đến mức không chịu buông tay ra khỏi đồ vật đó, cứ ngắm đi ngắm lại hoài.

Nàng vén váy lên rồi chạy như bay về phía gian nhà nằm ở phía Đông: “Ca ca! Ca ca!”

Nàng chẳng gõ cửa, mà đẩy mạnh phòng Tạ Tri Dịch rồi bước thẳng vào, ánh mắt sáng rực: “Yên ngựa mà ca mang về đẹp quá! Muội muốn lắp nó lên cho Đạp Tuyết!”