Tạ Tri Dịch nói: “Muội biết không, có vài chú mèo cứ mỗi lần gặp nhau đều phải cọ qua cọ lại như thế này đấy, để lưu lại mùi hương của mình trên người đối phương, giống như để đánh dấu địa bàn đấy.”
Bảo Nặc nhướng mày cảm thán: “Nhưng lại có những chú mèo cứ thích chạy ra ngoài, không chịu về nhà, thi thoảng còn đi biệt tăm luôn, suýt nữa là thành mèo hoang rồi.”
Tạ Tri Dịch chống tay, tựa đầu nhìn nàng: “Cái miệng này càng ngày càng khôn ngoan xảo quyệt.”
Bảo Nặc đưa tay ra, đầu ngón trỏ khẽ chạm vào trán y, rồi lướt xuống, đi qua đôi mắt sâu thẳm tựa như núi non trùng điệp ấy, sau đó dừng lại ở chiếc mũi thẳng tắp này.
Tạ Tri Dịch khép hờ đôi mắt, khuôn mặt lộ rõ vẻ tận hưởng.
“Ca ca, lần này ca đi lâu quá, muội đã gặp ác mộng đấy, mơ thấy ca không bao giờ trở về nữa, bỏ rơi muội lại.” Bảo Nặc thì thầm.
Tạ Tri Dịch nghe vậy liền khựng lại, vội nắm lấy tay nàng: “Đồ ngốc, sao muội lại mơ mấy chuyện vớ vẩn ấy chứ.”
“Muội là đồ ngốc thì ca chính là đại ngốc tử, là kẻ ngốc nhất trần đời này.”
Đôi mắt đen nhánh của Tạ Tri Dịch khẽ rung động, y nhếch mày mỉm cười: “Đúng là chẳng biết trên dưới gì hết.”
Bảo Nặc khẽ nhích lại gần y hơn nữa, để hơi ấm quen thuộc từ cơ thể y cùng mùi hương dịu dàng bao bọc lấy mình. Giống như chú chim non tìm về dưới cánh mẹ, vừa bình yên, vừa được chở che tuyệt đối.
“Ca gầy đi nhiều quá.”
Nàng nhẹ giọng thì thầm: “Có ăn uống đàng hoàng, nghỉ ngơi tử tế không đó?”
Trong lòng Tạ Tri Dịch nổi lên một tiếng thở dài mỏng manh, rồi nhanh chóng lướt qua: “Ca rất ổn, chỉ là trên đường đi bận rộn quá nên không tiện ăn uống thôi, với lại ca cũng sợ không kịp về đón giao thừa cùng muội nữa.”
Bảo Nặc nhăn mũi: “Vậy ca có còn nhớ chuyện đã hứa với muội trước khi đi không?”
“Đương nhiên là nhớ rồi, Tết này ca sẽ dạy muội cưỡi ngựa.”
Y như chợt nhớ ra điều gì: “Nhưng hai ngày này thì chưa được đâu, đợi đến khi nào trời đẹp hơn rồi mới được đi cưỡi ngựa.”
Bảo Nặc cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên tia lấp lánh: “Ca ca nói rồi thì phải giữ lời đấy nhé!”
“Đó là điều đương nhiên. Ca đã bao giờ thất hứa với muội đâu."
Bảo Nặc trò chuyện cùng y đến tận đêm khuya, chỉ đến khi mí mắt nặng trĩu không mở nổi nữa, thì nàng mới lưu luyến chìm vào giấc ngủ.