Vì vậy, cô phải nhờ cậy tới chủ nhân hiện tại của nhà họ Lý, nhưng ông ấy chẳng quan tâm chuyện của người ngoài. Dẫu người đó là mẹ cô, dẫu số tiền ấy còn chẳng bằng giá trị của một cây bút ông dùng, ông vẫn không thèm đoái hoài. Thất bại, cô lại phải cầu xin tới đại phu nhân.
Cuối cùng, bởi vì xem trọng nhan sắc của cô nên đại phu nhân đồng ý. Nhưng có một điều kiện: hôn nhân tương lai của cô phải do bà quyết định, Bối Gia hiểu rõ điều đó nghĩa là gì.
Nhà họ Lý ở Bắc Kinh thuộc dòng dõi thượng lưu, nhưng ngay trong giới thượng lưu cũng có phân chia cấp bậc. Luôn có những người xuất sắc nhất và những kẻ xếp sau, bên trên nhà họ Lý chẳng có bao nhiêu đối thủ, nhưng kẻ ngang hàng cũng không ít.
Khi đạt tới vị thế này, người ta không còn nghĩ tới việc vươn lên nữa, mà điều người ta nghĩ đến là duy trì địa vị, khiến địa vị không bị tụt hạng. Ngoài việc mở rộng lãnh địa, họ còn cần duy trì quan hệ với các thế lực khác, mà cách thức duy trì quan hệ chính là thông qua liên minh hôn nhân - Hình thức kết nối vốn chưa bao giờ lỗi thời.
Bối Gia rất xinh đẹp, đẹp đến mức chỉ cần liếc qua đã lọt vào mắt đại phu nhân. Tuy cô còn nhỏ, nhưng chắc chắn tương lai cô sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, đáng yêu. Trừ việc bị bệnh về tai, cô chắc chắn sẽ “bán” được giá cao.
Nhưng cũng chính vì có bệnh ở tai nên Bối Gia không thể đạt được “giá trị” cao như mong đợi. Dù có đẹp đến đâu, cô cũng chỉ là một viên ngọc trắng đã nứt.
Hơn nữa, cô không phải tiểu thư thực quyền của nhà họ Lý. Bên cạnh người cha khốn nạn đã chết, cô còn có một người mẹ mắc bệnh như vậy.
Những gia tộc đứng đầu không bao giờ muốn trong nhà xuất hiện một “công chúa” xinh đẹp nhưng có khiếm khuyết. Trong khi đó, đại phu nhân lại không muốn hạ giá cưới. Cuối cùng, một phương án vừa thỏa hiệp vừa đầy khổ sở được đưa ra: Cô bị sắp xếp thực hiện vai trò thấp kém nhất, trở thành tình nhân của người thừa kế đến từ một gia tộc danh giá. Dĩ nhiên, điều này sẽ không được công khai.
Họ chỉ nói rằng hai gia đình có mối quan hệ tốt, đưa cô qua đó để tạo điều kiện cho một cuộc hôn nhân. Nếu mọn chuyện suôn sẻ thì tốt; còn nếu không suôn sẻ thì cũng chẳng thể làm gì khác. Thực tế, ai cũng hiểu rõ: cô bị đưa đi làʍ t̠ìиɦ nhân được bao dưỡng.
Được dùng, được chơi, chơi xong rồi... Việc có kết hôn hay không còn tùy thuộc tâm trạng của đối phương.
Trong suốt thời gian đó, cô không có bất kỳ danh phận chính thức nào ở bên cạnh hắn, cô không phải bạn gái, cũng chẳng phải vị hôn thê.