Chương 2

Lý Mẫn Ngang rời đi, hai anh em Lý Mẫn Viêm và Lý Mẫn Uy cũng nối bước theo sau.

Cuối cùng, bãi cỏ khi nãy còn náo nhiệt giờ chỉ còn lại lác đác vài người, song điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng vui sướиɠ vì chiến thắng của Chu Lan Tương. Cô ấy giơ hai tay lên hét lớn:

“Chúng ta thắng rồi!”

Giọng nói của thiếu nữ mười ba tuổi trong trẻo, tươi sáng như nắng.

Tiếng cô ấy vang to đến mức hoàn toàn chẳng để ý đến mấy người chưa đi xa phía kia đang sa sầm mặt lại. Chỉ đợi đến khi bọn họ khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lý Lệ Na đứng ở bên kia mới bước lại gần, khẽ cười khẩy nói với Lý Mẫn Lễ:

“Đúng là hiếm khi mới thấy Lý Mẫn Ngang bị mất mặt.”

Lý Lệ Na nói xong, lại bảo: “Đi thôi, chúng ta cũng về nào.”

Vừa nói, mấy người cùng nhau quay về. Lúc này, có người lên tiếng gọi: “Bối Gia, về thôi!”

Người nói là Lý Lệ Na. Vì khung thành cách bọn họ khá xa nên khoảng cách giữa họ và Bối Gia cũng kéo dài một đoạn.

Nghe thấy tiếng gọi, cô gái đang phủi bụi trên người khẽ nghiêng đầu, xác nhận là mình không nghe nhầm rồi mới đáp lại: “Được.”

Các cô không rời đi ngay mà đứng tại chỗ đợi một lát. Mãi đến khi Bối Gia chạy bước nhỏ tới, mấy người mới cùng nhau ôm quả bóng đi về phía khu nhà ở - Một tòa nhà gỗ cũ kỹ mang vẻ cổ điển bên ngoài, nhưng nội thất bên trong lại hoàn toàn hiện đại.

Tòa nhà toát lên vẻ trang nghiêm, thanh nhã mà vẫn kín đáo, sang trọng.

Đó là nhà tổ trăm năm tuổi được xây ở phía nam của thành phố, căn nhà đã trải qua nhiều đời trùng tu gìn giữ, đến nay đây vẫn là nơi cư ngụ của mấy thế hệ nhà họ Lý.

Chu Lan Tương cất tiếng hỏi: “Bối Gia, cậu nói tối nay ăn gì nhỉ? Gà hầm hạt dẻ? Hay sườn tỏi chiên? Tớ muốn ăn cá đao chiên giòn!”

Cô gái được gọi là Bối Gia nghiêng đầu đáp: “Trứng chiên tôm? Nấm mỡ nướng?”

Trong lúc nói chuyện, mấy người đã bước vào nhà. Kết cấu của tòa nhà mang phong cách cổ xưa, ngoài những xà gỗ chạm trổ tinh xảo còn có giếng trời và hành lang dài.

Nơi bọn họ vừa chơi là bãi cỏ sau nhà.

Nhà tổ của nhà họ Lý tọa lạc giữa chốn sơn thủy hữu tình, rời xa náo động đô thị nhưng vẫn nằm trong khu trung tâm quyền quý. Xung quanh là núi rừng bạt ngàn, phía sau nhà còn có cả một bãi cưỡi ngựa.

Tuy vậy, so với việc nuôi hay cưỡi ngựa, mấy thiếu gia tiểu thư còn nhỏ tuổi hiển nhiên lại thích chơi bóng và lăn lộn trên bãi cỏ hơn nhiều.

Vì vậy, bọn họ đi đường cửa sau.

Có người đã đứng ngoài đợi sẵn khi thấy họ trở về. Chu Lan Tương bước lên sàn gỗ đỏ, đưa quả bóng cho dì giúp việc bên cạnh, còn Lý Mẫn Lễ và Lý Lệ Na thì tháo găng tay, cởi khăn quàng cổ giao lại cho người giúp việc.

Tuy là mùa đông, nhưng trận tuyết đầu tiên vẫn chưa rơi. Không biết là do năm nay thời tiết khác thường hay vốn dĩ mọi năm đều như vậy. Dẫu sao, mấy đứa nhỏ này cũng chẳng mấy bận tâm, điều chúng quan tâm nhất bây giờ chỉ là tối nay ăn gì, mai chơi gì mà thôi.