"Không phải." Cố Hành Chi dù không mấy tình nguyện, nhưng cũng coi như làm phước cho trọn, liền giải thích: "Thiên Hỉ Lâu có một quy củ, muốn vào phải đặt chỗ trước. Còn nếu không đặt trước, thì phải đợi người trong đó ném ra một mảnh giấy đề thơ. Ai đối được vế sau và được đối phương chấp nhận thì mới được vào. Cũng giống như một cách hẹn hò vậy."
Thật ra Cố Hành Chi có lối đi riêng bên trong, ra vào rất dễ, nhưng không hiểu sao nhìn bộ dạng ngây ngô của Lạc Thậm, hắn lại thấy không yên tâm.
Trong lúc trò chuyện, Lạc Thậm chợt thấy trên cửa dán một mảnh giấy, liền bước tới gỡ xuống. Trên đó viết: "Thân tan xương nát sá gì".
Lạc Thậm: "..."
Nét chữ này y nhận ra ngay - giống hệt chữ trong bức thư y từng nhận, rõ ràng là của "Cố Hành Chi".
Câu thơ mang đầy hàm ý: "Thân tan xương nát sá gì, chỉ lưu thanh bạch giữa nhân gian", đọc xong câu thơ này khiến y tức đến run người. Y vò nát tờ giấy, quay người định bỏ đi.
Thế nhưng vừa bước được hai bước, đã nghe Cố Hành Chi hỏi: "Sao thế? Nghĩ thông rồi à?"
Lạc Thậm nhớ lại mục đích mình đến đây, hít sâu một hơi, nghiến răng quay lại, cầm bút viết vế đối.
Y gõ cửa. Một ô cửa nhỏ liền mở ra, một bàn tay thò ra ngoài. Lạc Thậm lúng túng chưa hiểu, may mà Cố Hành Chi bên cạnh nhắc: "Đưa thơ cho họ."
Y đưa mảnh giấy lên, chẳng bao lâu sau cửa mở ra. Một gã ma cô nhoẻn miệng cười: "Lầu hai, rẽ trái, phòng thứ hai. Mời khách nhân..."
Lạc Thậm nhếch môi cười, trong mắt ánh lên vẻ quyết tâm tính sổ. Y sải bước định lên lầu, nhưng vừa đi được hai bước lại nhớ ra điều gì, bèn quay lại, rút từ trong ngực ra mấy lạng bạc, nhét vào tay Cố Hành Chi.
"Cảm ơn ngươi đã đưa trẫm... ta đến đây. Đây là thù lao của ngươi."
Cố Hành Chi hơi sững người, mũi thoáng ngửi thấy một mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng. Hương này không giống loại huân hương thông thường, nguyên liệu đặc biệt vô cùng. Hắn chợt nhớ ra - đây chính là chiến lợi phẩm quý hiếm hắn từng dâng lên Hoàng Đế sau một trận thắng.
Hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng người đang cố giữ vẻ tao nhã trong cơn giận, lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình nhận nhầm người?
Vị kia sao có thể rời cung, lại còn đến nơi phong trần thế này?
Cố Hành Chi khẽ siết nén bạc vẫn còn vương hơi ấm, định bụng tiện đường tìm quán rượu nhấm nháp đôi chén.
Cách đó không xa, vị thái giám bị lạc khi nãy đang lặng lẽ quan sát bóng lưng Cố Hành Chi. Hắn ta lấy ra một gói bột thuốc, đưa cho người bên cạnh, khẽ dặn: "Báo với Vương gia, Cố Hành Chi đã đến rồi. Sắp xếp để Văn Quận chúa vào."