Chương 3: Tính kế - Lần đầu gặp gỡ, chẳng biết là ai (3)

Trường An vội vã đi sắp xếp, vừa quay lại đã tò mò hỏi: "Hoàng Thượng, giờ này đã muộn, ngài còn xuất cung làm gì ạ?"

"Trẫm... đi thăm bệnh." Lạc Thậm bước lên kiệu. Trường An cũng định theo hầu, nhưng đi chưa được bao lâu thì đã bị Lạc Thậm gọi xuống, thay bằng một thái giám khác.

Trường An ngơ ngác nhìn theo bóng dáng Lạc Thậm và vị thái giám nọ, lẩm bẩm: "Vị thái giám kia... sao ta thấy quen mặt quá vậy nhỉ?"

Vị thái giám "quen mặt" ấy đưa Lạc Thậm rời khỏi Hoàng cung. Hai người xuống kiệu, mua một chiếc mặt nạ che nửa mặt ở ven đường, rồi đi thẳng tới một con hẻm. Đúng lúc đó, lầu hoa đối diện đang tổ chức yến tiệc, tiếng đàn ca ríu rít, rất đỗi náo nhiệt.

Đây là lần đầu tiên Lạc Thậm xuất cung, bị cảnh tượng phồn hoa trước mắt làm cho choáng ngợp. Y vội trấn tĩnh lại để tìm người, nhưng vì dòng người quá đông nên chẳng mấy chốc đã lạc mất vị thái giám kia.

"Này..." Lạc Thậm quay đầu gọi, chợt nhận ra mình còn chẳng biết tên đối phương.

Thôi vậy, tuy không tìm được người kia, nhưng y đã đọc thư, chỉ cần hỏi đúng đường là được...

Lạc Thậm tiện tay chặn một người lại, hỏi: "Xin hỏi, ngươi có biết Thiên Hỉ Lâu ở đâu không?"

Người kia nghe vậy thì sững sờ, thầm nghĩ sao lại có người không biết Thiên Hỉ Lâu, rồi nhìn vào đôi mắt ngây thơ vô hại kia, liền nghẹn lời: "Ngươi... chưa từng ra ngoài bao giờ à?"

Lạc Thậm ngẩn người, rồi kinh ngạc: "Sao ngươi biết?"

Cố Hành Chi bật cười: "Người sống ở Kinh Thành, ai mà không biết Thiên Hỉ Lâu?"

Lạc Thậm thấy hắn rành đường, liền yên tâm: "Ta muốn đi tìm một người, ngươi đưa ta đến đó, ta sẽ trả công cho ngươi, được chứ?"

Cố Hành Chi nhìn chất liệu y phục của y, đoán chắc đây hẳn là một thiếu gia nhà quyền quý bị lừa ra ngoài, bèn nhắc nhở: "Đến Thiên Hỉ Lâu, ai mà chẳng là đi tìm người. Nhưng nếu ngươi muốn tìm người đàng hoàng, e là không có ở đó đâu."

Lạc Thậm tưởng tượng ra gương mặt của Cố Hành Chi, bĩu môi: "Hắn chắc không phải người đàng hoàng."

"..."

Cố Hành Chi hỏi lại: "Ngươi chắc chứ? Ngươi có biết Thiên Hỉ Lâu là nơi nào không?"

Lạc Thậm ngẫm nghĩ: Tửu lầu cũng có phân loại à?

"..." Cố Hành Chi thở dài trong bụng, quả nhiên là cậu ấm nhà ai bị lừa rồi: "Đó là thanh lâu, thanh lâu lớn nhất Kinh Thành. Người đến đó đều là để gặp hoa khôi, kỹ nữ hàng đầu. Có khi bỏ ra cả vạn lượng bạc cũng chưa chắc được gặp mặt. Ta khuyên ngươi vẫn nên..."

Lời còn chưa dứt, hắn đã thấy Lạc Thậm sững người, phần mặt lộ ra ngoài mặt nạ đã đỏ bừng.

Cố Hành Chi nhìn biểu cảm đổi sắc của y mà thấy thú vị, trong lòng khoan khoái như vừa làm được một việc tốt, liền xoa đầu Lạc Thậm: "Ta không biết ngươi muốn gặp ai, nhưng ta khuyên ngươi một câu, đừng dễ dàng để người khác lừa gạt."