Lạc Thậm nhắm mắt lại, trong lòng như có một ngọn lửa uất ức cứ âm ỉ cháy mãi không tan.
Giữa làn hơi nước mờ ảo, có người đẩy cửa bước vào.
Lạc Thậm cứ tưởng thái giám mang thêm nước, liền thuận miệng nói: "Để nước bên cạnh rồi lui ra, không cần hầu."
Người kia cung kính hành lễ, nói: "Hoàng Thượng, Cố tướng quân có gửi một phong thư, thỉnh ngài một canh giờ sau gặp mặt bên ngoài cung."
Lạc Thậm mở mắt, liếc sang, thấy gương mặt người kia bị hơi nước che khuất, mơ hồ có cảm giác quen quen, nên cũng không nghi ngờ gì, đưa tay nhận lấy thư rồi mở ra xem.
Nét chữ cứng cáp, phóng khoáng, lời lẽ ngạo mạn, còn dám yêu cầu Hoàng Thượng phải đích thân xuất cung gặp mặt, còn nói chỉ nguyện phò tá minh quân, bằng không thà chết chứ không chịu khuất phục.
Tay Lạc Thậm run nhẹ, lá thư rơi tõm xuống nước, lập tức thấm ướt.
Lạc Thậm: "..."
Y ngơ ngác nhìn mặt nước trong bồn, không nói được lời nào.
Thà chết còn hơn?
Khoan đã, y đã từng ép buộc Cố Hành Chi điều gì sao? Suốt mấy ngày qua hắn không hề vào cung diện thánh, y có trách mắng lấy một lời nào đâu. Thế mà cứ mở miệng ra là đòi chết là sao?
Thái giám nói: "Hoàng Thượng, Tiên hoàng từng dặn Cố tướng quân phải phò tá ngài. Những lời vừa rồi của Cố tướng quân, xét ra là tội đáng chém đầu đấy ạ."
Lạc Thậm ngẩng đầu nhìn hắn ta, trong lòng lạnh như băng.
Y dĩ nhiên hiểu rõ điều đó. Chỉ là Cố Hành Chi thà chết chứ không chịu phò tá y. Nếu chuyện này lan ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người đời nghĩ rằng ngay cả Trấn Quốc Đại Tướng quân cũng không chịu thần phục y sao? Đến lúc ấy lòng dân dao động, dù có xử tử Cố Hành Chi cũng chẳng có ích gì.
Huống hồ, Cố Hành Chi còn là người được Tiên hoàng đích thân chọn lựa, lại là con trai của Trấn Quốc Tướng quân. Y vừa đăng cơ, tuyệt đối không thể động đến hắn.
Ngón tay Lạc Thậm khẽ run, cuối cùng cúi xuống nhặt tờ giấy từ dưới nước lên, siết chặt trong lòng bàn tay: "Ngươi lui ra đi, lát nữa sẽ theo trẫm xuất cung."
Thái giám ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu: "Hoàng Thượng, hay để tiểu nhân giúp ngài thay y phục..."
Lời còn chưa dứt, Lạc Thậm đã nhìn hắn ta với một ánh mắt lạnh lẽo. Thái giám lập tức rùng mình, lúc này mới sực nhớ trong cung có quy củ: Vị cựu Thái tử, nay là Hoàng Thượng, xưa nay không bao giờ cho ai hầu hạ lúc tắm rửa.
Sau khi thái giám lui ra, Lạc Thậm tắm sơ qua rồi thay thường phục bước ra.
Tay y vẫn nắm chặt tờ giấy, hiện trạng đã khô từ lâu nhưng lại nhàu nát vì bị ngấm nước.
Lạc Thậm vo tròn tờ giấy, nhét vào tay áo, rồi bảo Trường An chuẩn bị xe ngựa.