Năm Thành Thuận thứ bảy, Hoàng Thượng lâm trọng bệnh. Trước khi băng hà, ngài quyết định truyền ngôi cho Thái tử Lạc Thậm, đồng thời đưa ra một thỉnh cầu cuối cùng: mong con trai của Trấn Quốc Tướng q …
Năm Thành Thuận thứ bảy, Hoàng Thượng lâm trọng bệnh. Trước khi băng hà, ngài quyết định truyền ngôi cho Thái tử Lạc Thậm, đồng thời đưa ra một thỉnh cầu cuối cùng: mong con trai của Trấn Quốc Tướng quân - Cố Hành Chi - có thể phò tá tân đế.
Cố Hành Chi vốn không ưa chốn Hoàng cung, nên từ tám tuổi đã rời khỏi Kinh Thành, cho đến nay vẫn chưa quay về.
Lạc Thậm trong lòng không phục, nhưng thánh chỉ đã ban, đành phải chấp thuận.
Đêm trước đại lễ đăng cơ, Lạc Thậm nhận được mật báo rằng Cố Hành Chi đã trở lại. Y liền cải trang thường dân, bí mật xuất cung để gặp mặt.
Chưa gặp được người, nhưng lại vô tình đυ.ng phải một hiệp khách tuấn tú. Hiệp khách bị kẻ xấu hạ dược, Lạc Thậm mềm lòng nên cứu giúp, chẳng ngờ lại bị giữ lại mà trải qua một đêm xuân tình.
Sáng hôm sau, thấy đối phương vẫn chưa tỉnh, Lạc Thậm đã vội vã rời đi, trở lại cung trong bộ dạng nhếch nhác.
Nào ngờ, vị hiệp khách kia lại chính là Cố Hành Chi...
Quần thần không tiếc lời ca tụng Cố Hành Chi, cho rằng hắn không chỉ có võ nghệ cao cường mà còn tình sâu nghĩa nặng, chỉ là một đêm xuân tình cũng ghi lòng tạc dạ.
Lạc Thậm thầm nghĩ: Thôi đi, hôm nay hắn còn mắng ta là đồ vô dụng kia kìa.
Đêm đó, y nằm mộng thấy Cố Hành Chi phát hiện chân tướng, rồi làm ra đủ chuyện...
Giật mình tỉnh dậy, tinh thần Lạc Thậm rã rời, lại thấy buồn nôn không thôi.
Thái y bắt mạch rất cẩn thận, sắc mặt lập tức biến đổi.
Nghe xong, Lạc Thậm còn chưa kịp phản bác đã nôn khan một trận, càng khiến mọi người tin chắc rằng y đã mang thai.
Lạc Thậm: ... Xong đời rồi.
Cố Hành Chi: "Sao Hoàng Thượng không chịu dùng bữa?"
Lạc Thậm: "Gần... gần đây trẫm đang ăn kiêng."
Cố Hành Chi: "Vậy sao ta thấy bụng Hoàng thượng dạo này lớn hơn nhiều thì phải?"
Lạc Thậm: "... Ăn... ăn hơi nhiều thôi."