Đây là mùi của một đồng loại, nhưng không giống bất kỳ con chó hoang nào mà nó từng biết. Mùi này không phải là mùi của kẻ yếu, mà là của một kẻ mạnh – một kẻ khiến người khác phải cẩn trọng.
Ở phía bên kia con hẻm, Lạc Cửu đang cùng huấn luyện viên đi tuần tra. Lần này, nhiệm vụ của nó là làm quen với địa hình khu Tây – nơi nó sẽ ở lại một thời gian để hỗ trợ điều tra vụ án mạng gần đây.
Khi tiến vào gần khu vực hẻm cũ, Lạc Cửu đột ngột dừng lại, cúi đầu ngửi ngửi một hòn đá lớn dưới chân. Huấn luyện viên nhận thấy sự thay đổi, liền cúi xuống hỏi: “Sao vậy, Lạc Cửu? Ngửi thấy gì sao?”
Lạc Cửu không đáp, chỉ im lặng. Đôi mắt của nó sắc bén, khuôn mặt không chút biểu cảm. Nhưng trong ánh mắt đó, có một sự nghiêm trọng khiến huấn luyện viên cảm thấy kỳ lạ.
Sau vài giây, Lạc Cửu nhấc chân, để lại một dấu hiệu rõ ràng trên hòn đá. Nó đã thay thế dấu vết cũ – dấu vết của Kỳ Lạc.
“Lạc Cửu!”
“Gâu!”
Theo lệnh của huấn luyện viên, Lạc Cửu ngẩng đầu lên sủa một tiếng, sau đó dính sát bên cạnh người huấn luyện. Thân hình nó hoàn mỹ vô cùng, dòng máu ưu việt của loài chó sói xanh được thể hiện rõ rệt trên cơ thể, dù đứng trong hàng ngũ cảnh khuyển cũng nổi bật không kém.
Nó đã nhiều lần hỗ trợ đồng đội bắt giữ tội phạm, thậm chí vì thế mà bị thương. Nhưng những vết thương ấy lại trở thành huy chương của nó.
“Lạc Cửu, tổ Côn Thiên, phụ trách tuần tra phố Đông Tây ở khu phố cổ.”
“A Đại, tổ Phi Dao, phụ trách tuần tra phố Nam Bắc ở khu phố cổ.”
Lạc Cửu chăm chú lắng nghe nhiệm vụ được giao, đôi tai khẽ động. Huấn luyện viên bên cạnh nó khẽ “ừ” một tiếng rồi cúi đầu nhìn Lạc Cửu, nói: “Tuần tra cùng với Côn Thiên, đừng có gây gổ nhé.”
Lạc Cửu khẽ vẫy đuôi.
Côn Thiên, cũng là một chú sói xanh, nhưng khác với nó, Côn Thiên đã làm cảnh khuyển tại đồn công an này từ trước, còn Lạc Cửu chỉ là được điều động tạm thời. Loài chó thường rất nhạy cảm với lãnh thổ, đặc biệt là những giống chó có sức chiến đấu mạnh như chúng, ý thức lãnh thổ càng rõ rệt.
“Này, chúng ta sắp phải tuần tra chung rồi.” Côn Thiên ngoác miệng nói với Lạc Cửu: “Mấy bài kiểm tra huấn luyện của cậu thế nào rồi?”
Lạc Cửu: …
“Khu này tôi rành lắm, khuyên cậu một câu, đừng có mà gây sự với đám chó hoang, không thì tụi mình mới là đứa bị mắng đấy.” Côn Thiên dường như đã trải qua không ít lần như vậy, vừa nói vừa nhếch mép: “Đánh thua hay thắng, sáng hôm sau kiểu gì cũng bị cắt mất một quả trứng gà.”