Chương 9

Hứa Nam Âm lắc đầu.

Cô cầm chiếc ly xinh đẹp, vừa nghĩ không biết Tống Hoài Tự có đồng ý yêu cầu của mình không, hoàn toàn không để ý đến người đàn ông đang đi từ trên lầu xuống.

Cảm giác còn khó hơn cả việc đưa ra yêu cầu với bậc trưởng bối.

Tống Hoài Tự lớn hơn cô khoảng 6 tuổi, càng không cần phải nói, họ hoàn toàn không ở cùng một đẳng cấp. Khi cô học mẫu giáo, anh đã học vượt lớp lên trung học cơ sở. Đợi đến khi cô học trung học cơ sở, anh đã bắt đầu tiếp quản công việc của gia tộc.

Thật sự không được… thì làm nũng?

Mẹ quản mình nghiêm khắc như vậy, nhưng đôi khi cô làm nũng cũng sẽ mềm lòng.

“Hứa Nam Âm.”

Phía đối diện đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp.

Hứa Nam Âm theo bản năng nhìn sang.

Dưới ánh mắt của cô, người đàn ông đi đến ngồi xuống phía đối diện, mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh lam đậm, cổ áo hờ hững, chiếc cúc trên cùng không cài, có chút lười biếng. Rõ ràng ăn mặc rất tùy ý nhưng cảm giác áp bức vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Bốn mắt nhìn nhau, Hứa Nam Âm lại không kìm được muốn chùn bước.

Không biết từ lúc nào người hầu đang lau bình hoa trong phòng khách đã biến mất, chỉ còn lại hai người họ.

Đôi mắt đen láy của Tống Hoài Tự nhìn cô, tư thế thản nhiên, không có ý định mở lời trước.

Hứa Nam Âm hít một hơi thật sâu, ngoan ngoãn gọi trước: “Anh Hoài Tự.”

Cô biết rất rõ khi nhờ vả người khác thì phải gọi thật ngọt, tuy nghe có hơi sến một chút, nhưng không sao cả, miễn là đạt được mục đích là được.

Người đàn ông đối diện không nặng không nhẹ mà “ừ” một tiếng.

Hứa Nam Âm dừng một chút, chớp mắt nhìn anh: "Tôi muốn đưa A Lật về cùng, có được không?”

A Lật?

Là cô bạn chơi cùng như hình với bóng mỗi ngày của cô.

Tống Hoài Tự suy nghĩ một chút, là nhận ra ngay.

Lời thỉnh cầu của cô cũng giống như con người cô, vừa trang trọng lại vừa ngoan ngoãn, đôi mắt mờ sương nhìn anh rất khó có người nào có thể từ chối lời khẩn cầu như vậy.

Ngón tay thon dài của người đàn ông gõ nhẹ từng nhịp một cách thờ ơ: "Lý do.”

“Một lý do để tôi đồng ý.” Giọng anh thong thả.

Hứa Nam Âm dời mắt đi, hơi cúi đầu, mái tóc đen dài lướt qua khuôn mặt trắng nõn, để lộ vành tai ửng hồng thấp thoáng.

“Buổi tối tôi phải có người thật thân thiết ở bên cạnh mới có thể ngủ được…”

Những lời này lọt vào tai người đàn ông dày dạn kinh nghiệm trên thương trường, tự động loại bỏ những từ vô nghĩa, chỉ còn lại vài chữ.

Ban đêm cô ấy muốn có người ngủ cùng.

Đúng là một thói quen không tốt.

Tống Hoài Tự im lặng hai giây: "Được.”