“Tôi còn không thiếu chút tiền đó.”
Điểm này làm một quản gia riêng như chú Đức tự nhiên hiểu rõ, chỉ là trêu chọc một chút: “Chuyên gia nói, một ngày không nên tắm rửa thường xuyên, nước lạnh càng hại thân.”
Tống Hoài Tự thong dong uống xong tách trà nhỏ trong tay, nhẹ nhàng nói: “Chú muốn dưỡng sinh, tôi có thể cho chú về hưu sớm.”
Chú Đức lắc đầu: “Khó lắm, tôi còn càng già càng dẻo dai.”
Lại hỏi: “Vị tiểu thư Hứa này không biết là thân phận gì.”
Tống Hoài Tự nhướng mày: "Chú biết mà.”
Chú Đức: “Tôi hình như chưa từng gặp.”
Người đàn ông đặt tách trà xuống, thờ ơ nói: “Vậy là trí nhớ của chú kém đi rồi, vẫn là nên về hưu sớm thì hơn.”
Việc đầu tiên khi trở lại Phỉ Lam, Hứa Nam Âm là trùm chăn kín mít.
Sao lại không nhịn được chứ?
Một con người nhỏ khác lại nhảy ra nói: Nhịn làm gì, cứ coi anh ta như thuốc chữa bệnh là được, dù sao mấy ngày nữa là về Cảng Thành rồi.
Hứa Nam Âm vén chăn lên cho thoáng khí vào phòng tắm rửa mặt, tuy đã rời khỏi Bán Nguyệt Loan nhưng những cảm giác đó vẫn không thể vứt bỏ, nhiệt độ cơ thể anh phảng phất vẫn còn lưu lại.
A Lật gửi tin nhắn trên điện thoại: [Châu Châu, em vừa nghe thấy tiếng cửa phòng của tiểu thư mở rất lớn!]
Hứa Nam Âm trả lời: [Không có gì đâu.]
A Lật: [Thật không ạ?]
A Lật: [Tối nay tiểu thư trải nghiệm thế nào?]
Tay Hứa Nam Âm dừng lại, lúc này mới nhớ ra lúc đi đã quên mang theo, cô ảo não nằm lại trên giường, tối nay chẳng làm được việc gì thành công cả.
Cũng không hẳn…
Tối nay là lần thỏa mãn nhất mà cô từng có được từ sau khi chứng “Khát Da” trở nên nghiêm trọng.
Hứa Nam Âm: [Ừm… Cũng được.]
A Lật: [Cũng được thôi à? Vậy là quảng cáo thổi phồng quá rồi.]
Hứa Nam Âm xoa mặt, sao có thể để cô ấy biết, mình hoàn toàn không dùng đến món đồ chơi nhỏ, mà còn mượn thân thể của Tống Hoài Tự dùng một chút.
Sự đã đến nước này, trước hết cứ đi ngủ đã.
Có lẽ là do tinh thần hiếm khi được giải tỏa trọn vẹn, cô ngủ một giấc đến hừng đông, lúc tỉnh dậy A Lật đang sắp xếp quần áo mà cô muốn mặc hôm nay.
“Hôm nay mặc chiếc váy trắng này thế nào ạ?” A Lật đề cử.
“Được.”
Hứa Nam Âm chớp chớp mắt, nghĩ đến chiếc váy trong giỏ đồ bẩn cũng là màu trắng nhưng A Lật đã ủi nửa ngày rồi, cô không nỡ làm phiền thêm.
Nhà cũ của nhà họ Hứa ở nội thành.
Nhiều năm trôi qua, Hứa Nam Âm gặp lại tòa nhà Tây đó, ký ức sâu thẳm ùa về, hồi nhỏ cô đã từng ở đây một thời gian. Sau đó cả nhà chuyển đến Cảng Thành nhiều năm, không quay lại nữa.