Chương 53

Trước đây những người gọi anh như vậy đều là kẻ thù, người vô dụng thì cũng là kẻ hận anh, chưa từng có ai ngọt ngào như vậy.

Tống Hoài Tự nhìn chằm chằm cô, cô nhìn thấy đáy mắt sâu không lường được đó, sợ hãi lặp lại: “Tôi phải về.”

Hứa Nam Âm không hiểu sao lại nhớ đến cha con nhà kia mà cô thấy tối nay, liệu anh có nổi giận mà tra tấn cô không…

Đang suy nghĩ, người đàn ông đột nhiên buông cô ra.

Thấy anh dễ dàng bị thuyết phục như vậy, vội vàng rời đi, Hứa Nam Âm có chút nghi hoặc nhưng cũng nhân cơ hội đó mà xuống khỏi bàn.

Người đàn ông từ phòng thay đồ lấy ra một chiếc áo khoác mỏng, nhìn thấy tư thế của cô lúc định níu vào cửa.

Ánh đèn trong phòng lờ mờ, vệt nước trên chiếc váy liền của cô xuất hiện không chút che giấu trong tầm mắt anh.

Ánh mắt anh tối sầm lại.

Hứa Nam Âm chưa đi được vài bước, một chiếc áo khoác đã trùm lên người cô từ đầu, vô cùng rộng rãi, dài đến tận mắt cá chân.

Ngửi thấy mùi trầm hương gỗ mun nhàn nhạt, cô lập tức đoán được đó là quần áo của Tống Hoài Tự.

“Để người đưa em về.” Giọng nói trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu.

Hứa Nam Âm nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Người đưa cô đi là quản gia ở dưới lầu, ông nói cứ gọi là chú Đức là được, liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc áo khoác trên người cô là của tiên sinh nhà mình.

Xe rời khỏi biệt thự.

Trước cửa sổ sát đất trên lầu hai, người đàn ông đứng ở đó.

Cho đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, anh mới cúi đầu nhìn xuống, nơi nào đó vẫn luôn không được để ý đến đang trướng lên rất lợi hại.

Cô thì thoải mái rồi.

Tận mắt nhìn thấy Hứa Nam Âm vào Phỉ Lam, chú Đức mới lái xe trở lại Bán Nguyệt Loan, lập tức lên lầu báo cáo. Sau khi nghe thấy động tĩnh bên trong, ông lại rời đi.

Lúc Tống Hoài Tự bước ra, nhìn vào gương, dấu hằn trên vai rất nhạt, lại nhìn đến chiếc áo choàng bị chủ nhân của nó bỏ quên trên bàn. Bên cạnh mặt bàn, vết ướt vẫn chưa biến mất.

Anh khẽ nheo mắt, lòng bàn tay xoa nhẹ lên đó.

Ánh mắt dừng lại trên hai chiếc túi giấy đều bị rơi lại.

Nhạy cảm như vậy, còn mua món đồ chơi có nhiều mức độ như thế, anh khẽ chế giễu, là không biết gì về cơ thể của mình hay sao.

Mãi một lúc lâu sau, nhìn thấy người đàn ông đi xuống lầu, chú Đức mới xuất hiện mở lời: “Tối nay lượng nước sử dụng ở Bán Nguyệt Loan tăng đột biến.”