Chương 50

Một chiếc túi giấy màu trắng quen thuộc cứ như vậy đặt trên chiếc bàn cách đó không xa, lặng lẽ chờ đợi chủ nhân của nó.

Đúng là đang dụ người ta phạm tội.

Tống Hoài Tự từ phòng tắm bước ra, thấy người đang đến gần bên bàn.

Theo động tác giơ tay của cô, áo choàng từ trên vai trượt xuống một chút, bờ vai tròn trịa nhỏ xinh thấp thoáng, phảng phất như cố ý trêu chọc.

Anh nhướng mày.

“Em đang làm gì vậy?”

Tay Hứa Nam Âm vừa mới lấy chiếc hộp bên trong ra, nghĩ đến việc tráo đổi, dù sao thì anh chắc chắn đã nhận ra chiếc túi giấy bên ngoài rồi nhưng bên trong thì khác.

Bất thình lình sau lưng vang lên một giọng nói trầm thấp, cô vốn đã chột dạ, vội vàng xoay người, va phải thân hình trước mặt.

Rắn chắc, căng cứng.

Nóng đến bỏng tay.

Trong nháy mắt, vô số cảm giác ập đến với cô.

Tống Hoài Tự không biết từ lúc nào đã đến sau lưng cô, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, đường cong cơ bắp hiện ra rõ ràng.

Đến quá gần, Hứa Nam Âm có thể cảm nhận được nhiệt độ mang theo hơi nước đang phả vào toàn thân cô.

Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng.

Hứa Nam Âm lập tức quay đầu đi nhưng khóe mắt lại không tránh khỏi.

“Là anh bảo tôi đến lấy.” Cô giải thích.

Mùi đào mật tối nay nồng nàn lạ thường.

Lúc cô gái quay đầu, mái tóc lướt qua trước ngực anh, gò má nghiêng nhuốm màu đỏ.

Lúc động tình chắc cũng là như vậy đi.

Hơi thở của Tống Hoài Tự hơi khựng lại, chợt thấy nước lạnh vừa rồi vô dụng, bàn tay nhẹ nhàng bẻ mặt cô lại, hơi nâng lên.

“Lấy như thế này sao.” Anh cúi đầu: "Hành vi tối nay của em, làm tôi nghi ngờ món quà có vấn đề chỉ là cái cớ.”

Cái cớ?

Đúng là cái cớ, Hứa Nam Âm nhất thời không phản ứng lại.

Ngược lại, cô vốn đã bị anh che khuất ở đây, giờ phút này không kìm được mà dụi dụi vào bàn tay to đang đặt trên mặt mình.

Đây là làn da mang theo nhiệt độ cơ thể.

Anh hình như không phát hiện ra…

Hứa Nam Âm luôn không kìm được chứng “Khát Da” của mình.

Nhìn từ góc độ cửa phòng, cô nhỏ nhắn đến mức thân hình của Tống Hoài Tự hoàn toàn che khuất cô.

Hứa Nam Âm nhân cơ hội giảm bớt khao khát, còn không quên mục đích tối nay: “Tôi chỉ là muốn tặng món quà tốt nhất thôi, anh không tin tôi sao?”

Giọng nói mềm mại, vì kinh hoảng thất thố, hàm chứa một chút ngọt ngào nũng nịu, thật sự rất dễ nghe.

Bất cứ ai cũng không thể chống lại được câu hỏi như oán trách này.