Chương 49

Đến lúc đó kết cục của cô có phải sẽ giống như họ không?

Hứa Nam Âm trong lòng nảy sinh một chút e sợ.

Lại tự an ủi mình, cô là con gái duy nhất của một phú hào nổi tiếng ở Cảng Thành, xảy ra chuyện sẽ là tin tức lớn, anh chắc chắn sẽ không làm bậy như vậy. Hơn nữa, lần đó anh trả lời, dường như không tức giận, có thể là còn chưa mở ra.

Trong lúc miên man suy nghĩ, hai người trước mặt đã rời khỏi sân, cô bị gió thổi qua, khổ một khuôn mặt đi vào trong.

Mấy người hầu trong phòng khách đang phun thứ gì đó, lau chùi vết bẩn trên mặt đất, trông như đang dọn dẹp hiện trường vụ án.

Hứa Nam Âm ngồi xuống một cách quy củ: "Chủ nhà của ông đâu rồi?”

Người quản gia trung niên dẫn cô vào nhìn khuôn mặt có chút kinh hoảng kia, đây là lần đầu tiên có phụ nữ đến đây, lại còn trông ngoan ngoãn như vậy. Tiên sinh nói hai ngày nay sẽ có một cô gái đến nhưng đến cũng quá nhanh. Nhanh cũng tốt, thời gian là buổi tối cũng tốt.

Ông ta tự giác mỉm cười hiền từ, để cô bớt lo lắng: “Vừa rồi là do hai người kia có ý đồ xấu, tiên sinh không làm gì cả, ngài ấy ở trên lầu, để tôi lên.”

“Không, không cần đâu.” Hứa Nam Âm lắc đầu: “Tôi có thể đợi. Chủ nhà của ông có mang về một chiếc túi giấy màu trắng không?”

“Có, bảo tôi đặt ở trong phòng trên lầu.”

“Vậy anh ấy đã mở ra chưa?”

“Chuyện này thì tôi không rõ lắm.”

Quản gia lại chu đáo hỏi cô muốn uống gì, cô chỉ cần một ly nước ấm, sau khi uống vài ngụm, những người trong phòng khách lại đều đi hết.

Người trên lầu vẫn mãi không xuống.

Hứa Nam Âm lại cảm thấy vừa rồi không cho quản gia gọi người là một lựa chọn sai lầm, bây giờ ngay cả một bóng người cũng không thấy, cô bối rối một lúc, đành phải tự mình lên lầu.

Giữa họ dù sao cũng đã từng trò chuyện vui vẻ, chắc là không đến mức đối xử hung tàn với cô như vậy đâu…

Biệt thự được trang hoàng rất cổ điển, chủ yếu là tông màu tối, lầu hai trải thảm dày, bước lên không có tiếng động, cả hành lang đều yên tĩnh không một tiếng động.

Hứa Nam Âm thấy một cánh cửa hé mở để lộ ánh sáng ra ngoài.

Cô đã chuẩn bị tâm lý xong, đang định gõ cửa, tai nghe thấy tiếng nước, nhận ra đó là tiếng vòi hoa sen. Phim ảnh đều diễn như vậy, sau khi gϊếŧ người xong sẽ đi tắm.

Hứa Nam Âm nhẹ nhàng đẩy cửa ra, phòng ngủ rất lớn nhưng không giống phòng của cô có đủ loại đồ vật, nơi này của anh rất đơn giản.