Chương 46

Tim Hứa Nam Âm đập thình thịch, không lẽ nào đã giao nhầm rồi chứ?

Quả nhiên, suy đoán này nhanh chóng được chứng thực, tất cả túi mua sắm đều bị cô lục ra, bên trong hoàn toàn không có chiếc túi của thương hiệu tiếng Anh kia.

Anh chàng giao hàng kia đã đưa món đồ chơi nhỏ của cô đến chỗ Tống Hoài Tự sao?

Bảo là đã nhớ kỹ hết rồi cơ mà!

Mình vẫn quá dễ dàng tin tưởng người khác!

Hứa Nam Âm “a” lên một tiếng, không kìm được đưa tay che hai má, bây giờ phải làm sao đây, sao sự nhầm lẫn tai hại này lại có thể xảy ra với mình chứ? Sớm biết vậy đã không tặng quà…

Nếu là cô mà nhận được một món đồ chơi tình thú dành cho nam giới, nhất định sẽ nghi ngờ đối phương là một tên biếи ŧɦái cố tình quấy rối.

Tống Hoài Tự nói không chừng còn cho rằng cô đang muốn quyến rũ anh?

Khó trách cả ngày không có phản hồi.

Chuyện đáng sợ như vậy lại xảy ra với mình, hay là tối nay về thẳng Cảng Thành, từ nay không bao giờ gặp lại anh nữa?

Một lát sau, Hứa Nam Âm lại định thần lại.

Đến bây giờ vẫn chưa có ai tìm mình, Tống Hoài Tự lại không thích nhận quà, nói không chừng anh hoàn toàn không mở chiếc túi giấy đó ra đâu, anh là một người bận rộn mà. Vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Hứa Nam Âm gửi một tin nhắn để tìm hiểu tình hình: [Anh Hoài Tự, món quà hôm nay tôi tặng anh, anh đã mở ra chưa?]

Bên kia không trả lời.

Hứa Nam Âm lại chuyển tiếp tin nhắn cho Tưởng Thần, hỏi anh ta: [Anh ấy không trả lời tôi.]

Tưởng Thần liếc nhìn thời gian bên trên, có chút cạn lời, mới có một phút thôi mà: [Có lẽ anh ấy đang bận?]

Hứa Nam Âm: [Anh ấy có ở nhà không?]

Tưởng Thần gửi đến một địa chỉ tên là Bán Nguyệt Loan: [Là nơi sếp đang ở gần đây.]

Hứa Nam Âm: [Tôi chỉ hỏi vậy thôi.]

Cô hoàn toàn không muốn gặp Tống Hoài Tự, lỡ như anh đã mở món quà ra rồi, chẳng phải cô sẽ rất xấu hổ sao. Nhưng mà… dù thế nào cũng phải lấy lại món đồ đó.

Hứa Nam Âm tìm kiếm một chút về Bán Nguyệt Loan, bất ngờ phát hiện nơi này cũng ở bên hồ Ninh, là khu biệt thự hướng hồ hàng đầu có tính riêng tư rất cao. Cách Phỉ Lam chưa đến mười phút đi xe.

Mắt cô sáng lên, cởi khăn tắm ra, nhanh chóng thay một chiếc váy hai dây thoải mái, khoác thêm áo choàng bên ngoài, xách túi giấy ra cửa.

Phỉ Lam có xe chuyên dụng, lúc đến Bán Nguyệt Loan, mùi hương từ hơi nước và nước hoa sau khi ngâm mình hồi lâu trên người cô vẫn chưa tan hết.