Chương 45

“Khiến mỗi khoảnh khắc của bạn đều tuyệt vời đến cực điểm.”

-

“Tống Hoài Tự nhận quà rồi, sao không có chút biểu hiện gì cả.”

Hứa Nam Âm bực bội, ngửa mặt nằm trên sô pha, mái tóc dài như thác nước hơi xoăn, rủ xuống bên cạnh sô pha.

Cô hỏi Tưởng Thần: [Sếp của anh nhận được quà chưa?]

Tưởng Thần: [Tôi đã tận tay giao cho anh ấy.]

Hứa Nam Âm: [Vậy mà đến giờ anh ấy cũng không có biểu hiện gì, ít nhất cũng phải nói là có thích hay không chứ.]

Tưởng Thần sờ trán, lại nghĩ đến ban ngày bị nói là thư ký của cô, đành nhắc nhở: [Hay là cô tự mình đi hỏi một chút?]

Hứa Nam Âm cảm thấy như vậy thật mất mặt. Ở Cảng Thành, các tiểu thư nhận được quà của cô đều sẽ rất vui mừng, còn về các cậu ấm, trước đây cô có hôn ước nên thật sự chưa từng tặng quà riêng cho ai.

Cô mặc kệ, quay sang A Lật: "Ngày mai chúng ta đến khu nhà cũ xem thử đi.”

A Lật lại mua đồ ăn ngon về, vừa ăn vừa nói không rõ chữ: “Tối nay em ở phòng khác nhé, tiểu thư thử món đồ chơi mới đi.”

“…” Mặt Hứa Nam Âm lại bắt đầu nóng lên: "A Lật, chuyện như vậy có thể đừng ngày nào cũng treo ở ngoài miệng được không?”

“Chuyện này trời biết đất biết tiểu thư biết em biết, có ai khác biết đâu.” A Lật vô tư nói: "Được rồi, em không nói nữa.”

Ăn xong bánh gạo xào cua, cô ấy lại lon ton chạy vào phòng tắm xả nước cho tiểu thư nhà mình ngâm mình, nhỏ thêm tinh dầu giúp ngủ ngon, đốt nến thơm, phối hợp với âm nhạc.

Cô ấy còn muốn ở lại, bị Hứa Nam Âm đẩy đi: "Em đi làm việc của em đi, tôi một mình là được rồi.”

A Lật thở dài: “Đến đây rồi, lại có Hạ Vận, tiểu thư lại có thể tự lo một mình, em chẳng giúp được gì cả.”

Cô ấy thích cảm giác được cần đến.

Hứa Nam Âm xoa xoa mặt cô ấy, xoay người đi vào phòng tắm, những lúc tự thỏa mãn, cô thích tắm rửa sạch sẽ thơm tho, để tận hưởng trọn vẹn.

Một lúc lâu sau, cô mới quấn khăn tắm bước ra, bắp chân thon thả trắng nõn, cô lục tìm chiếc túi giấy đựng món đồ chơi nhỏ trong đống túi mua sắm hôm nay.

Màu trắng…

Hửm?

Nhìn thấy hoa văn phức tạp được in bên ngoài túi giấy, vẻ mặt nhẹ nhõm ban đầu của Hứa Nam Âm khựng lại, đây không phải là chiếc túi đựng quà cho Tống Hoài Tự sao?

Tay cô lục vào bên trong, kẹp ra một tấm thiệp chúc mừng, trên đó còn có chữ do chính tay cô viết.