Hứa Nam Âm gửi một tin nhắn cho Tưởng Thần, nhắc anh ta sau khi người giao hàng đến thì ra nhận.
Hai địa chỉ có khoảng cách xa gần khác nhau, Phỉ Lam ở khu mới, trụ sở chính của Tống thị ở nội thành, anh chàng giao hàng đến trụ sở Tống thị trước.
Tưởng Thần nhìn thấy nhiều túi mua sắm như vậy, biết tâm trạng của tiểu thư Hứa hôm nay rất tốt, lát nữa sếp nhìn thấy quà cảm ơn chắc tâm trạng cũng sẽ tốt theo.
“Cái này!”
“Chắc chắn không?” Tưởng Thần quen thói cẩn thận.
“Bảo là túi giấy màu trắng, sẽ không sai đâu.” Anh chàng giao hàng không chấp nhận sự nghi ngờ: “Tôi là chuyên nghiệp mà.”
Tưởng Thần liếc thấy trong xe của anh ta còn có một chiếc túi mua sắm màu trắng khác, cuối cùng lựa chọn tin vào trí nhớ chuyên nghiệp của người giao hàng, chắc là sẽ không lấy nhầm đâu.
Tưởng Thần xách đồ vật trở lại tòa nhà, báo cho Hứa Nam Âm biết mình đã nhận được đồ rồi lại hỏi một câu món đồ đó có an toàn không.
Hứa Nam Âm cảm thấy anh ta hỏi thật khó hiểu, chẳng lẽ mình lại có thể làm gì Tống Hoài Tự hay sao?
Cô lập tức gọi điện thoại qua: "Tại sao lại hỏi như vậy?”
Tưởng Thần cũng không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy, thầm nghĩ cuộc điện thoại này đáng lẽ nên gọi cho sếp thì thích hợp hơn: “Tiểu thư Hứa, là thế này, trước đây từng có chuyện không hay xảy ra, tình tiết tương đối nghiêm trọng, tôi làm thư ký, không thể lơ là được.”
Lời anh ta nói nghe cũng có vẻ hợp lý, Hứa Nam Âm lại tò mò hỏi: “Chuyện không hay là gì vậy? Chuyện này có thể nói được không?”
“Có thể, trên tin tức có thể tra được.” Tưởng Thần không giấu giếm: “Có người muốn gây bất lợi cho sếp, đã tự chế vật phẩm nguy hiểm…”
Anh ta không nói cụ thể nhưng Hứa Nam Âm đã có suy đoán. Dù sao thì ở Cảng Thành trước đây các băng đảng rất thịnh hành, khoảng những năm Thiên Hi mới dần biến mất, cô cũng từng xem phim, năm ngoái còn xảy ra một vụ bắt cóc tống tiền.
Chỉ là Tống Hoài Tự rốt cuộc đã làm gì, để người khác hận đến mức này, cô cảm thấy anh cũng khá tốt mà.
“Vậy cuối cùng thế nào?” Cô hỏi.
“Tổng giám đốc Tống đương nhiên bình an vô sự, anh ấy chưa bao giờ nhận bất cứ thứ gì.”
Hứa Nam Âm đương nhiên biết anh bình an vô sự, tối qua người ta còn tung tăng tham gia tiệc tùng cơ mà.
“Tôi là hỏi người tặng vật nguy hiểm kia.”
“Người đó bị cảnh sát bắt đi, năm nay… tháng sau chắc là ra tù rồi.”