Chương 42

Trước khi đến trụ sở chính của Tống thị, Hứa Nam Âm lại đi dạo những nơi khác, đi ngang qua một cửa hàng đồ chơi người lớn trong trung tâm thương mại, cô lặng lẽ kéo A Lật vào. Nhớ lại lần trước xem bình luận về tay của Tống Hoài Tự, gặp phải “xuân triều”, tim cô đập loạn xạ, nhất định là do không mang theo đồ chơi nhỏ.

Ở Cảng Thành paparazzi ở khắp mọi nơi, lộ diện sẽ có nguy hiểm, còn ở đây không quen biết ai, cô không kìm được lời giới thiệu, chọn một món có hình con thỏ trắng.

Chiếc túi giấy đi kèm cũng là màu trắng, đơn giản sạch sẽ, chỉ có ở dưới đáy ghi tên thương hiệu bằng tiếng Anh, hoàn toàn không nhìn ra đây là dùng để đựng đồ chơi tự sướиɠ nhỏ của con gái.

A Lật ở một bên lẩm bẩm: “Cô ấy nói rất gợi cảm, tai thỏ tròn trịa mà lại nhọn, có thể khıêυ khí©h, còn có thể kẹp lại, mức độ rung cũng nhiều, hình như hiệu quả rất tốt, Châu Châu về thử xem nha nhưng với độ nhạy cảm của tiểu thư, e là chỉ có thể dùng mức thấp nhất thôi.”

Gò má Hứa Nam Âm ửng hồng: “Tôi là nhìn trúng ngoại hình của nó.”

Mua một đống lớn, lại đến giờ ăn trưa, tay A Lật đã không còn chỗ cầm, còn có cả món quà muốn tặng cho Tống Hoài Tự.

Hứa Nam Âm nghiên cứu một chút, gọi một người giao hàng: "Những thứ này giao đến Phỉ Lam nhé.”

Lại dặn dò trọng điểm: “Chiếc túi giấy màu trắng có hoa văn in nổi này phải giao đến trụ sở chính của Tống thị, cho Tống Hoài Tự, đừng giao nhầm người.”

Cô đang nhắc đến chiếc túi giấy đựng bật lửa.

Thời tiết quá nóng, cô vốn định tự mình đi, bây giờ thì thôi vậy, ngồi trong máy lạnh uống trà sữa vẫn thoải mái hơn. Dù sao tâm ý đến là được, cô đã viết cả thiệp chúc mừng rồi.

Trong lúc đợi người giao hàng đến, cô lại mua thêm mấy món đồ chơi nhỏ mới lạ, còn hứng chí làm một chiếc quạt sơn.

Lúc anh chàng giao hàng nghe yêu cầu, còn không nhịn được mà liếc nhìn cô. Anh ta nhận đơn lâu như vậy, chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như vậy, da dẻ vô cùng mịn màng, nói chuyện lại nhẹ nhàng nhỏ nhẹ.

“Anh nhớ kỹ chưa?” Hứa Nam Âm hỏi lại lần nữa.

“A, a nhớ kỹ rồi! Cái túi màu trắng này giao đến trụ sở chính của Tống thị.” Anh chàng định thần lại, đỏ mặt: “Yên tâm, nhất định sẽ giao đến nơi.”

Hứa Nam Âm thấy trời quá nóng, tặng anh ta một ly trà sữa đá.

Nói đi cũng phải nói lại, bao nhiêu ngày nay hình như cô đều quên xin cách thức liên lạc của Tưởng Thần, càng đừng nói đến chính Tống Hoài Tự. Cô lập tức liên lạc với Hạ Vận, quả nhiên rất nhanh đã có được, còn về của Tổng giám đốc Tống, bản thân Hạ Vận cũng không có.