Chương 41

A Lật ở bên cạnh hỏi: “Loại phù điêu này có phải không thích hợp lắm không ạ? Lỡ như bị anh Tống nhìn ra là một con rồng hung ác…”

Đôi mắt Hứa Nam Âm ánh lên nụ cười tinh quái: "Em không nói tôi không nói, ai mà biết được chứ, liếc mắt một cái nhìn qua chính là một con rồng bình thường thôi.”

Cô đương nhiên là đang nói bừa. Lúc nhìn thấy bức phù điêu này, cô cảm thấy Tống Hoài Tự trong mắt người khác cũng không khác gì một con rồng hung ác, thật kỳ lạ lại phù hợp.

Hứa Nam Âm lại viết một tấm thiệp chúc mừng.

Nhân viên bán hàng vừa rồi nghe thấy ba chữ “anh Tống”, ý nghĩ đầu tiên chính là vị kia của Tống thị, người đàn ông đó quá xuất sắc, không ai không biết. Nếu thật là anh, cô gái trước mặt chắc chắn sẽ tốn công vô ích, mấy năm nay những người phụ nữ ảo tưởng như thiêu thân lao đầu vào lửa không phải là ít nhưng trước nay chưa có ai thành công. Vì vậy mà ngầm lưu truyền một suy đoán khó tin - trong vụ bỏ thuốc mấy năm trước, có thể Tổng giám đốc Tống đã chịu đựng đến mức sinh bệnh.

Chỉ là ý nghĩ này không lâu sau đó đã bị bác bỏ. Bởi vì trong số vài vị công tử có quan hệ tốt với Tổng giám đốc Tống, có một cậu Dung không đứng đắn tên Dung Tiện đã tiết lộ kích cỡ của anh khá lớn.

Nhân viên bán hàng tự mình gói quà lại rồi hỏi địa chỉ để tiện cho việc giao hàng.

Hứa Nam Âm sắp phải rời Ninh Thành, tự nhiên sẽ không để lại địa chỉ, hơn nữa Tống Hoài Tự bây giờ cũng không ở đó.

Nhưng mà, cô thật sự không biết nhà của Tống Hoài Tự ở đâu.

Cô nhìn về phía nhân viên bán hàng, người như thế này luôn biết đủ loại chuyện của giới nhà giàu: "Cô có biết nhà họ Tống ở đâu không?”

Suy đoán của nhân viên bán hàng được chứng thực: “Đương nhiên, cả Ninh Thành này đều biết nhà cũ của họ Tống ở đâu, không phải bí mật.”

Dù biết vị tiểu thư trước mắt này chắc chắn sẽ thất bại, cô ấy vẫn rất tận tâm, giả vờ vô tình nhắc nhở: “Nhưng Tổng giám đốc Tống đã sớm không ở đó nữa rồi, hiện tại chỉ có cậu hai và bà Tống ở thôi.”

Hứa Nam Âm nhíu đôi mày thanh tú. Cô nhớ Tống Hoài Tự nói quan hệ của họ cũng bình thường, tặng quà đến nhà cũ chắc chắn không thích hợp.

A Lật nhỏ giọng hỏi: “Vậy chúng ta tặng đến đâu ạ?”

Hứa Nam Âm cắn môi dưới, linh quang chợt lóe: “Công ty?”

Trên mạng đều nói anh chỉ yêu công việc, vậy thì ban ngày trong giờ làm việc chắc chắn đều ở công ty, dù người không ở, giao đến văn phòng của anh cũng được.