Chương 39

Kết thúc cuộc gọi, cô lượn lờ đi đến trước mặt Tống Hoài Tự: "Tôi muốn về.”

Vừa rồi còn vui vẻ, bây giờ lại có vẻ mặt u sầu. Tống Hoài Tự không hiểu được suy nghĩ của cô, có lẽ những cô gái nhỏ ở tuổi này đều đa sầu đa cảm.

Lúc hai người rời đi, tất cả mọi người trong sảnh đều biết, điều này càng khẳng định, quan hệ của họ không hề đơn giản. Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa mất mát. Người bình thường khó có thể tiếp cận cứ như vậy xuất hiện trước mặt họ, ngoại trừ em trai ruột Tống Đình Xuyên, anh chỉ nói chuyện với cô gái kia.

Có người nảy ra ý nghĩ, nếu cô gái kia không muốn đến, có phải họ ngay cả cơ hội nhìn thấy anh cũng không có không?

Nhạc Nhã Quân chạm ly với Tống Đình Xuyên, quyến rũ và chu đáo: “Tổng giám đốc Tống vừa mới đi rồi, đừng không vui nữa.”

Tống Đình Xuyên kéo cô ta vào lòng: "Sao em cũng tâm trạng không tốt, tôi từ hôn em phải vui mới đúng chứ.”

“Anh vừa rồi tâm trạng không tốt, em đương nhiên cũng không vui.” Nhạc Nhã Quân khẽ mỉm cười: "Anh vui thì em cũng vui…”

Ngày hôm sau Tưởng Thần đến, Tống Hoài Tự đang dùng bữa sáng. Đây là nhà riêng của anh, vô cùng kín đáo, ngay cả người hầu cũng chỉ có quản gia và vài người hầu do gia tộc sắp xếp, chuyên phụ trách cuộc sống hàng ngày của một mình anh.

Sau khi Tưởng Thần xác nhận cuộc họp hội đồng quản trị và chủ đề chính sáng nay của sếp, anh ta ho nhẹ một tiếng: “Từ tối qua đến giờ, vẫn luôn có người đến dò hỏi chuyện tình cảm của ngài từ phía tôi.”

Anh ta không nói rõ là chuyện sếp và Hứa Nam Âm đi cùng nhau trong bữa tiệc tối qua nhưng ngoài chuyện này ra, không có lý do nào khác.

Tối qua, sếp và tiểu thư Hứa chắc là đã trò chuyện rất vui vẻ.

Tống Hoài Tự đứng dậy rời khỏi bàn ăn, lạnh lùng nói: “Nếu họ đặt tâm tư này vào công việc, sẽ không đến bây giờ vẫn chẳng làm nên trò trống gì.”

“…”

Tưởng Thần cũng không dám trả lời. Những người đó nếu xét riêng lẻ thì ai cũng là doanh nhân nổi tiếng, con cháu nhà giàu nhưng trong miệng sếp lại chẳng ra gì.

Điện thoại vang lên.

Tống Hoài Tự liếc mắt, tiện tay bắt máy.

“Hoài Tự, nhà họ Hứa thật sự đề nghị từ hôn sao?” Vì chuyện trước đây, bà Tống bây giờ đối mặt với anh, luôn ở thế yếu.

“Con trai của bà làm mùng một, lại không cho phép người khác làm ngày rằm sao?” Người đàn ông điềm nhiên nói, phảng phất như đang nói một chuyện không liên quan đến mình.