Chương 34

“Cô và Tổng giám đốc Tống rất thân sao?” Anh ta hỏi.

“Trông chúng tôi giống thân thiết lắm sao?” Hứa Nam Âm thấy kỳ lạ.

“Dù sao cũng thân hơn chúng ta.”

Trọng điểm là, đây là lần đầu tiên Tổng giám đốc Tống cùng một người phụ nữ tham gia một bữa tiệc nhỏ không đáng kể, rất khó để không nghi ngờ rằng là do cô muốn đến nên anh mới đến.

“Tôi và anh ta không có quan hệ gì.” Hứa Nam Âm nhấn mạnh: “Tống Đình Xuyên chính là một tên tra nam, còn về Tống Hoài Tự…”

“Là gì?”

Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói trầm ấm của một người đàn ông.

Một bóng đen bao trùm trước mắt Hứa Nam Âm, bờ vai trần của cô dường như cũng nóng lên theo: "Sao anh lại có thể nghe lén chúng tôi nói chuyện.”

Tống Hoài Tự nhìn cô lảng sang chuyện khác: "Đây là nơi công cộng.”

Anh liếc mắt nhìn Phương Hằng rồi thu hồi ánh mắt ngay sau đó.

Phương Hằng lại bị cái liếc mắt thờ ơ đó dọa cho hồn bay phách lạc, theo bản năng lùi lại một bước, lặng lẽ nuốt nước bọt. Đại ca, anh ta thật sự không có một chút ý định ve vãn nào đâu!

Trong lúc nói chuyện, sau khi ăn xong một miếng bánh Napoleon hương thảo, chiếc nĩa trên tay Hứa Nam Âm vẫn theo thói quen mà đi tìm bánh, hoàn toàn không nhận ra đã hết. Đĩa bánh gần nhất cũng cách đó hơn 1 mét.

Tống Hoài Tự tiện tay bưng cả đĩa bánh còn nguyên vẹn đến trước mặt cô, cúi đầu, giọng điệu bình tĩnh: “Thứ em muốn thấy đã thấy được rồi.”

Hứa Nam Âm hỏi: “Anh ta như vậy, gia đình không quản sao?”

Cô hỏi rất tự nhiên, dường như Tống Đình Xuyên lăng nhăng như vậy thì người làm anh trai như anh cũng có vấn đề.

Tống Hoài Tự thản nhiên nói: “Quan hệ của tôi và họ cũng bình thường thôi.”

Hứa Nam Âm gật gật đầu. Khí chất của anh mạnh mẽ như vậy, vừa rồi thái độ của Tống Đình Xuyên giống như gà con thấy diều hâu, nói không chừng ba mẹ cũng sợ anh.

Được ba mẹ hết mực cưng chiều, Hứa Nam Âm tỏ vẻ thấu hiểu.

Tống Hoài Tự híp mắt, khẽ cười nhạo chút thương hại mà cô để lộ ra, thực ra anh cũng không cần.

“Hai người không giống nhau.” Hứa Nam Âm nhẹ giọng nói: “Tống Đình Xuyên là một tên tồi, còn anh là người tốt. Ừm… một quý ông.”

Cô sẽ không giận cá chém thớt anh.

Cô đeo mặt nạ bướm bạc, má đào ửng hồng, giống như một con tiểu hồ ly mới ra đời, trời sinh đã biết quyến rũ người khác mà không hề ý thức được hành vi của mình.

Mỗi một động tác của Tống Hoài Tự đều bị người khác dõi theo. Anh vừa đến bên cạnh Hứa Nam Âm, các tiểu thư trong sảnh vẫn không nỡ thu hồi ánh mắt, lưu luyến sau lưng hai người. Dù chỉ là bóng lưng, cũng vô cùng xuất chúng.