“Nhưng anh ấy trước nay không gần nữ sắc, lần này lại cao điệu như vậy, chắc là như em nói, sắp có chuyện tốt rồi.”
Nhạc Nhã Quân hít một hơi thật sâu, nở nụ cười: “Chúng ta qua chào hỏi đi.”
Mọi người ở đây đều có chung suy đoán về mối quan hệ của hai người. Họ không dám tiến lên, nếu có trưởng bối của họ ở đây, giờ phút này đã sớm bất chấp hình tượng mà đi kính rượu Tống Hoài Tự. Bởi vì thiên đường và địa ngục, chỉ cách nhau một câu nói của anh. Họ chỉ dám nhắn tin báo cho ba mẹ ở nhà nhưng lại không dám tiết lộ quá nhiều, sợ sẽ làm Tống Hoài Tự không vui.
Về những việc Tống Hoài Tự đã làm, họ biết không nhiều nhưng có một chuyện nhớ rất rõ. 5 năm trước, có người to gan lớn mật bỏ thuốc vào rượu của anh, lúc đó Tống Hoài Tự 22 tuổi, đã kiên cường chống chọi qua tác dụng khủng khϊếp của thuốc. Sau đó người nọ, không, phải nói là cả gia đình đó, từ ngồi tù đến phá sản đều diễn ra trong chớp mắt, hiện tại đã biến mất không còn tăm hơi.
Từ đó về sau, không ai dám làm bậy nữa.
Hứa Nam Âm nhìn về phía Nhạc Nhã Quân đang từ từ đi tới, cùng với người đàn ông bên cạnh cô ta, tiện tay lấy một ly rượu từ người phục vụ.
“Anh ta chính là Tống Đình Xuyên sao? Tôi đã nói với mẹ rồi, tôi không muốn kết hôn với anh ta, mấy ngày nữa sẽ hủy bỏ hôn ước.”
Tống Hoài Tự liếc mắt nhìn cô: "Em không quen biết?”
Nhiều người đeo mặt nạ như vậy, Hứa Nam Âm làm sao nhớ được nhưng cô đã xem ảnh của Nhạc Nhã Quân trên mạng. Hiện tại cô đang khó chịu và chán ghét Tống Đình Xuyên, tính tình dù có mềm mỏng đến đâu cũng không khách khí: “Tôi việc gì phải quen biết một củ cải lăng nhăng chứ? Mặt nạ trông xấu quá.”
Khóe môi Tống Hoài Tự khẽ nhếch lên bên ly rượu.
Cô nói tiếng Quảng Đông nghe rất dịu dàng, đuôi mày khóe mắt đều sinh động, đến nỗi lời mỉa mai Tống Đình Xuyên.
Rất chủ quan, cũng rất đáng yêu.
Hứa Nam Âm nói xong lại nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông bên cạnh, không đeo mặt nạ vẫn tốt hơn, ít nhất lúc nào cũng đẹp mắt.
Tống Hoài Tự nhận thấy ánh mắt của cô, tùy ý để cô đánh giá.
“Tổng giám đốc Tống có thể đến, thật là nể mặt Nhã Quân.” Nhạc Nhã Quân lặng lẽ buông tay đang khoác Tống Đình Xuyên ra, giọng nói không kìm được run rẩy.
Tống Đình Xuyên đã đến trước mặt, cho dù là anh em ruột, cũng khó tránh khỏi căng thẳng: "Anh cả, không ngờ anh đã về từ Cảng Thành, mấy ngày không gặp, sao hôm nay lại có hứng đến đây chơi vậy?”