Đang nói, không khí trong sảnh tiệc đột nhiên có sự thay đổi.
Những ánh mắt vốn đang tự do vui đùa bỗng đồng loạt nhìn về một hướng, có kinh ngạc, có ngưỡng mộ, vẻ mặt của mọi người đều không kiểm soát được.
Nhạc Nhã Quân không biết vì sao lại có một suy đoán, trong lòng dâng lên niềm vui bất ngờ, cô ta nhanh chóng quay đầu đi: “Để em xem là ai đến…”
Giọng nói nghẹn lại trước hai bóng hình trong tầm mắt.
Tống Đình Xuyên hoàn toàn không để ý đến người bên cạnh đang thất thần, anh ta nhìn chằm chằm về phía bên kia, vừa kinh diễm lại vừa kinh ngạc.
Hứa Nam Âm đã quen với việc trở thành tâm điểm chú ý.
Khi còn ở Cảng Thành, cô tham gia các loại hoạt động cũng nhận không ít ánh mắt, chỉ là hôm nay ở đây, những người nhìn cô cô đều không quen biết mà thôi. Đương nhiên, cô biết rõ họ cũng đang nhìn người đàn ông bên cạnh cô.
Trong chốc lát, Hứa Nam Âm không phân biệt được những người này kinh ngạc là vì họ xinh đẹp và đẹp trai, hay là vì điều gì khác. Nói không chừng còn vì Tống Hoài Tự không đeo mặt nạ đến tham dự bữa tiệc.
Qua lớp mặt nạ, Hứa Nam Âm hoàn toàn không kiêng dè mà nhìn về phía trung tâm: "Anh Hoài Tự, anh không tuân thủ quy tắc như vậy, ở Cảng Thành sẽ bị bàn tán đấy.”
Tống Hoài Tự cười rất nhẹ: “Nhưng đây là ở Ninh Thành.”
Giọng anh thấp đến mức chỉ có cô mới nghe được: “Huống hồ, quy tắc có điều nào viết là bắt buộc phải đeo?”
Hứa Nam Âm cảm thấy anh đúng là một thương nhân. Quy tắc được viết ra rõ ràng nhưng họ sẽ tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào ngoài quy tắc. Ví dụ như chủ đề bữa tiệc lần này là vũ hội hóa trang, người đến sẽ tự giác đeo mặt nạ nhưng đúng là không có ghi là bắt buộc phải đeo, hành vi của anh không thể bị chỉ trích, cũng không có ai chỉ trích.
“Người đi cùng anh cả của anh, em có quen không?”
Nhạc Nhã Quân nhìn hai người cùng bước vào sảnh tiệc.
Giờ phút này cô ta vui mừng như điên, biểu cảm trên mặt rất khó kiểm soát, cũng may sự chú ý của mọi người đều không đổ dồn vào cô ta. Dù sao thì người khác cầu cũng không được Tống Hoài Tự lại tham gia tiệc sinh nhật của cô ta, nói ra ngoài thật vinh quang, thật có thể diện.
Nếu… anh không dẫn theo cô gái kia thì tốt rồi.
“Chưa từng gặp, trông rất xinh đẹp.”
Tống Đình Xuyên không dời mắt đi được, anh ta là một cậu ấm chỉ biết hưởng thụ, biết rất ít về đời tư của người anh trai nắm quyền này. Anh cả từ Cảng Thành về khi nào? Chuyện liên hôn bên đó cũng không biết thế nào rồi.