Không phải anh nói không có hứng thú với loại hoạt động này sao? Sao lại đổi ý rồi, không lẽ nào là đến để xem trò cười của cô chứ.
Tống Hoài Tự chăm chú nhìn cô: "Tôi cứ nghĩ tiểu thư Hứa sẽ có đồ dự phòng chứ.”
Hứa Nam Âm giả vờ bình tĩnh, ra vẻ ngoan ngoãn: “Anh Hoài Tự, ai đi dự tiệc mà lại chuẩn bị hai chiếc mặt nạ chứ ạ.”
“Phải không.”
Trong sảnh tiệc.
Nhạc Nhã Quân là chủ nhân bữa tiệc, xuất hiện vào khoảnh khắc khai mạc, cô ta lặng lẽ nhìn một vòng khắp nơi, không thấy người đàn ông kia.
Lễ tân đã sớm báo rằng thư mời của anh Tống đã có người dùng, là một cô gái đeo mặt nạ ren ngọc trai, mặc lễ phục màu trắng nhưng sau khi cô ta ra ngoài đã nhìn từng người một, hoàn toàn không có.
Rốt cuộc là cô gái như thế nào mà có thể khiến anh làm vậy?
Nhạc Nhã Quân nén lại sự không tin, lại cảm thấy có lẽ là họ đã nhìn nhầm tên.
“Nhã Quân, sinh nhật vui vẻ.” Tống Đình Xuyên đến gần, đưa cho cô ta một chiếc hộp, ra hiệu cho cô ta mở ra: "Quà năm ngoái đeo một năm rồi nên đổi cái mới.”
Bên trong là một chiếc vòng cổ hồng ngọc, không ít người trong sảnh đều đổ dồn ánh mắt về phía đó, không thiếu sự ngưỡng mộ, nụ cười trên mặt Nhạc Nhã Quân càng rạng rỡ hơn, cô ta nhờ anh ta giúp mình đeo lên.
Người bên cạnh ồn ào: “Xứng đôi thật.”
“Quà của chúng ta cộng lại cũng không bằng của cậu hai.”
Tống Đình Xuyên rất hưởng thụ không khí như vậy, khen: “Là do Nhã Quân quá xinh đẹp, đeo gì cũng đẹp.”
“Là do mắt nhìn của anh tốt.” Nhạc Nhã Quân cong môi cười, lại như vô tình nhắc đến: "Nghe nói anh cả của anh gần đây sắp có chuyện tốt?”
“Sao có thể.” Tống Đình Xuyên cảm thấy suy nghĩ của cô ta thật hoang đường: “Anh ấy hoàn toàn là một kẻ cuồng công việc, bên cạnh ngay cả con muỗi cũng là con đực. Hơn nữa, có khi người còn chưa về từ Cảng Thành đâu.”
“Chắc là em nghe nhầm tin rồi.”
“Nghe ai nói thế, chuyện vớ vẩn như vậy mà cũng có người tin.”
Tống Đình Xuyên lại nhớ đến thư mời của cô ta: “Thư mời kia của em, tặng cũng chỉ để cho có thôi, loại tiệc tùng này không nằm trong phạm vi cân nhắc của anh ấy.”
Nhạc Nhã Quân thở dài: “Quan hệ của em và anh, không gửi cho anh cả của anh thì chẳng phải là em làm việc không chu đáo sao.”
Tống Đình Xuyên nói: “Tôi không phải nói em, chỉ là ngay cả những người đến hôm nay cũng biết, em có tặng thì anh ấy cũng sẽ không đến, nói không chừng còn chưa xem…”