Chương 28

Thế nhưng không ngờ vừa rẽ vào đã thấy Tống Hoài Tự.

Khách sạn này không bằng Phỉ Lam nhưng cấp bậc cũng rất cao, sảnh thang máy vô cùng rộng lớn, lát gạch đắt tiền, trông vàng son lộng lẫy.

Ánh sáng ở đây rực rỡ, chiếu lên bóng dáng người đàn ông. Anh dựa vào bên cửa sổ, góc nghiêng có đường nét rõ ràng, tay trái đút trong túi quần, ngón tay phải kẹp một điếu thuốc đang cháy dở.

Ngón tay dài của người đàn ông hơi cong, khớp xương rõ ràng, thần sắc thờ ơ, làn khói trắng nhàn nhạt bốc lên trước mặt anh rồi từ từ tan ra.

Bóng đêm khoác lên người anh một lớp lạnh lẽo nặng nề.

Chiếc áo sơ mi lụa sẫm màu có chút bóng, khiến khí chất cao quý của anh có thêm vài phần lười biếng tùy ý.

Anh đã thay quần áo, Hứa Nam Âm nhận ra.

“Em định nhìn bao lâu nữa?”

Hứa Nam Âm đang nhìn đến ngẩn người, không ngờ anh đột nhiên nói chuyện với mình, cô giật mình định thần lại.

Người đàn ông bên cửa sổ quay đầu nhìn cô, tiện tay dụi tắt điếu thuốc còn hơn một nửa, trong mắt là một vẻ bình thản.

Hứa Nam Âm chậm rãi đi qua.

Tống Hoài Tự thong dong mặc chiếc áo khoác vest vốn đang vắt trên khuỷu tay vào, lại khôi phục vẻ cấm dục sâu xa như mọi khi.

Hứa Nam Âm suy nghĩ miên man.

Anh thay quần áo, bây giờ ngay cả khi có phụ nữ đến gần cũng phải mặc áo khoác, là vì chán ghét việc bị người khác nhào vào lòng đến mức này sao?

“Bây giờ đến chào hỏi cũng không có à?”

“…”

Hứa Nam Âm có chút hoảng: “Như vậy mà anh cũng nhận ra tôi?”

Ánh mắt Tống Hoài Tự cuối cùng dừng lại trên đôi mắt linh động của cô nhưng không trả lời câu hỏi của cô: "Chiếc mặt nạ này rất hợp với em.”

Anh nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, dường như chỉ là một lời khen lịch sự.

Tim Hứa Nam Âm đập thình thịch, chưa bao giờ căng thẳng như vậy. Cô đã đổi mặt nạ, lại mặc lễ phục, ngay cả kiểu tóc cũng búi lại từ đầu, hoàn toàn không giống với lúc trước.

Anh chắc chắn không nhận ra đâu.

“Anh Hoài Tự, bây giờ anh đến tham gia bữa tiệc sao?” Cô cho rằng anh đã đổi ý: "Nhưng mà anh…”

Ngón tay thon trắng chỉ vào khuôn mặt không có gì của người đàn ông.

Tống Hoài Tự nhìn biểu cảm thay đổi liên tục trên mặt cô, cười rất nhạt: “Hay là em cho tôi mượn một chiếc mặt nạ?”

Hứa Nam Âm nín thở: "Tôi chỉ có một chiếc này thôi, chính mình phải dùng.”

Hơn nữa kích cỡ cũng không vừa, anh đeo sẽ bị nhỏ.