Hứa Nam Âm thở phào nhẹ nhõm, mở cửa kéo A Lật vào, khoác tay cô ấy: "Sao lâu vậy?”
“Bên kia cách đây gần nửa tiếng đồng hồ lận, tuy cảnh sắc bên đó đẹp, yên tĩnh nhưng mà hơi xa.”
“Thôi được rồi.”
“Châu Châu, dạo này tiểu thư hay bám người ghê, tối nay lại càng thế.” A Lật thuận miệng nói: "Có phải bệnh lại nặng hơn rồi không ạ?”
Nghe câu hỏi đầu tiên, nghề nghiệp khiến Hứa Nam Âm theo bản năng nghĩ ra có thể là do kỳ kinh nguyệt vừa qua không lâu, cơ thể tương đối khao khát…
Nhưng đến câu tiếp theo, cô lập tức hiểu ra, tất cả đều là do chứng “Khát Da”.
A Lật ôm cô, vỗ vỗ sau lưng, rõ ràng chỉ lớn hơn cô một tuổi: "May mà có em ở đây.”
Hứa Nam Âm ngửi thấy mùi sữa tắm quen thuộc, có chút chột dạ.
Cái ôm này hoàn toàn khác với Tống Hoài Tự.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi gõ vào tấm kính.
Trong căn phòng bên cạnh.
Tiếng nước tí tách đột nhiên ngừng lại, người đàn ông đẩy cửa phòng tắm ra, chỉ dùng khăn tắm quấn nửa người dưới, cầm lấy bộ quần áo sạch sẽ mà Tưởng Thần vừa chuẩn bị.
Tầm mắt anh dừng lại trên gương.
Ánh đèn mờ ảo chiếu lên nửa thân trên của người đàn ông, những giọt nước chảy dọc theo thớ cơ, biến mất sau chiếc khăn tắm quấn ngang hông.
Giống như viên ngọc trai đã cấn vào anh lúc nãy, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
-
“Sao lại muốn đổi mặt nạ ạ?”
A Lật đổi kiểu tóc xõa nửa đầu công chúa của Hứa Nam Âm thành tóc búi, sau đó đeo chiếc mặt nạ bướm bạc trong túi lên.
Hứa Nam Âm đâu dám nói thật, đành nói bừa: “Nếu đã mang đến rồi, không đeo thì lãng phí.”
Cô dặn dò: “Em đừng nói cho người khác biết nhé.”
A Lật: “?”
Tuy không hiểu tại sao không thể nói cho người khác nhưng tiểu thư đã nói, cô ấy đều sẽ nghe theo.
Chiếc mặt nạ bướm bạc này có hình dạng không theo quy tắc, hoàn toàn khác với chiếc mặt nạ ren ngọc trai trước đó, chiếc này mang theo một chút quyến rũ, còn chiếc trước lại vô cùng trong sáng.
Cô lại cố tình dùng sự trong sáng để làm chuyện không trong sáng…
Gương mặt Hứa Nam Âm trong nháy mắt ửng hồng, nửa khuôn mặt dưới chiếc mặt nạ bướm bạc càng hiện lên vẻ đẹp động lòng người.
“Được rồi, tôi đi đây.”
“Đợi tiểu thư chiến thắng trở về chúng ta sẽ mở tiệc lớn!” A Lật vẫy tay.
Hứa Nam Âm đáp lời, xách váy nhìn trước ngó sau, rất tốt, không có ai ở đây, chỉ có một mình cô.
Cô đi về phía sảnh thang máy.