Chương 25

Khi không nhịn được mà quay đầu lại lần nữa, anh ta nhìn thấy tay của người đàn ông đang đặt trên tấm lưng mảnh khảnh của cô gái, khẽ vuốt nhẹ một cái.

Làn da mềm mại qua lớp váy mỏng manh áp vào lòng bàn tay của Tống Hoài Tự.

Hứa Nam Âm khẽ run lên, hít một hơi thật sâu.

Hơi thở này khiến sự xâm lược mạnh mẽ của anh dần biến đổi, một cách khó hiểu lại tỏa ra vị ngọt ái muội trong khoang miệng và mũi của cô, tựa như sắp nghẹt thở.

“Ưm…” Đầu óc Hứa Nam Âm trống rỗng trong giây lát, một cảm giác tê dại chưa từng có ập đến, cô bất giác cong eo lên.

Sau khi cơn khát được giải tỏa, lại không ngừng thúc giục đòi hỏi nhiều hơn nữa.

Mãi cho đến khi lý trí quay về, cô mới nhận ra đã xảy ra chuyện gì, căng thẳng mà từ từ rút tay về. Sau đó chống lên ngực người đàn ông, hơi lùi về phía sau.

“Xin, xin lỗi, tôi nhận nhầm người.”

Mái tóc dài lướt qua tay Tống Hoài Tự, trốn đi khỏi kẽ ngón tay anh.

Cửa “rầm” một tiếng đóng lại.

Cả khuôn mặt Hứa Nam Âm nóng bừng, cô dùng mu bàn tay áp lên để hạ nhiệt, đôi môi khẽ hé, ảo não không thành tiếng.

Một lúc lâu sau, cô mới cởi bỏ chiếc váy ngủ mỏng manh, cũng không biết có phải khứu giác của mình có vấn đề hay không, mà cứ cảm thấy xung quanh còn vương vấn mãi mùi trầm hương.

Cô trước nay chưa từng như vậy!

Nhất định là do bệnh trở nặng, đầu óc mê man nên mới nói ra những lời thỉnh cầu đáng xấu hổ như vậy!

Tống Hoài Tự vẫn giữ nguyên tư thế đứng ngoài cửa.

Nhận nhầm người?

Trên hành lang yên tĩnh không một tiếng động, sau cánh cửa cũng không nghe thấy gì, anh thu tay về, thô bạo nới lỏng cà vạt.

Lúc cuối cùng cô đã áp vào rất chặt.

Ánh mắt Tống Hoài Tự lướt qua chỗ cúc áo sơ mi, mơ hồ có thể thấy một vệt đỏ.

“Tưởng Thần.” Người đàn ông quay đầu đi.

Tưởng Thần đã sớm quay lưng đi, nghe thấy tiếng gọi lập tức ló ra từ chỗ rẽ: "Sếp.”

“Đi mở một phòng.”

Tưởng Thần nhận lệnh rời đi, trong lòng còn đang kỳ quái, sao vừa rồi còn ôm nhau ngon lành, giờ đã bị nhốt ở ngoài cửa rồi. Chuyện nam nữ thật phức tạp, vẫn là công việc tốt hơn.

Trong phòng.

Hứa Nam Âm đi chân trần trên thảm vào sâu bên trong, tháo mặt nạ xuống, sau đó lại nghĩ đến điều gì, quay trở lại bên cửa.

Ngoài cửa không có tiếng động.

Cô ở đây là tạm thời, ngoại trừ nhân viên phục vụ lúc trước thì không ai biết, sao Tống Hoài Tự lại gõ cửa phòng này, lẽ nào là đến tìm người khác? Sau đó bị cô trời xui đất khiến dùng để chữa bệnh?