Anh lại ngửi thấy mùi đào mật.
Hơi thở từ chóp mũi cô phả ra từng chút một thấm qua lớp áo sơ mi, bàn tay anh vốn định đẩy cô ra cũng khựng lại.
“Buông ra trước đã.”
Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, giọng nói trầm thấp, không nghe ra cảm xúc gì.
Hứa Nam Âm vốn đã ôm nhầm người, xấu hổ đến mức các ngón chân cuộn tròn trên thảm, muốn lùi ra xa nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà tham luyến hơi ấm nóng rực của anh.
Không biết vì sao, một ý nghĩ hoang đường nảy sinh.
Bây giờ mình đang đeo mặt nạ, anh cũng chưa từng thấy qua, hơn nữa đám người Chỉ Quân đều nói giọng lúc cô làm nũng không giống với bình thường.
Vậy thì, anh chắc là không nhận ra mình đâu nhỉ?
Vậy thì cô…
Ý nghĩ này vừa nảy lên, đã như lửa rừng cháy lan ra đồng cỏ.
Tưởng Thần đuổi giám đốc đi, dừng lại ở cách đó không xa. Từ góc độ này, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy người đàn ông cao lớn đứng ở cửa phòng và cô gái nhỏ nhắn trong lòng anh.
Cánh tay trắng nõn của cô gái ôm lấy eo người đàn ông, tà váy dán vào chiếc quần tây, khuôn mặt bị che khuất.
“Anh ôm tôi một cái đi…”
Tốt nhất là dùng sức ôm chặt lấy cô…
Những lời thỉnh cầu nhiều hơn nữa chỉ có thể quanh quẩn trong lòng Hứa Nam Âm, khó mà nói ra thành lời.
Ngay cả bốn chữ vừa rồi cũng ngày càng nhỏ, thấp đến mức sắp không nghe thấy, cơ thể lại không kìm được mà đến gần hơn, tay nắm lấy áo sơ mi sau lưng người đàn ông.
Trước đây, mỗi khi Hứa Nam Âm đến gần anh, đều sẽ cảm nhận được một cảm giác áp bức. Không phải do anh cố tình, mà là cảm giác nguy hiểm bí ẩn đến từ một người đàn ông đã ở địa vị cao từ lâu, cùng với sự chênh lệch chiều cao giữa anh và phụ nữ.
Nhưng lần này lại gần, lại giống như mùi trầm hương gỗ mun trên người anh, vừa kín đáo lại vừa quyến rũ.
Ngọc trai trên mặt nạ cấn vào ngực người đàn ông, sự mềm mại của cô cùng sự cứng rắn của ngọc trai cọ xát vào nhau, là một màn tra tấn vô hình kéo dài.
“Đừng lộn xộn.”
Giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu.
Anh vừa mở miệng, l*иg ngực rung động liên tục cũng làm cho khuôn mặt cô đang áp vào đó khẽ động.
Tưởng Thần đang đợi ở cách đó không xa, nửa ngày cũng không nghe thấy động tĩnh gì. Sếp trước nay không gần nữ sắc, hôm nay có người nhào vào lòng dù không đoán trước được thì cũng nên đẩy ra, vậy mà lại không có phản ứng gì.