“Tiểu thư Hứa mắng cậu hai là rác rưởi, lại mắng những người kia là cặn bã, sau đó đùng đùng nổi giận về phòng, đến bây giờ vẫn chưa ra ngoài.”
Ừm, người khác đã nói với anh ta như vậy, còn nhại lại một lần, Tưởng Thần cũng nhại theo.
Tống Hoài Tự bật cười khe khẽ.
Đều có thể tưởng tượng ra bộ dạng lúc cô chửi người.
“Giám đốc có gọi điện hỏi có muốn mang đồ ăn lên không, tiểu thư Hứa không muốn, nghe giọng có vẻ không được khỏe, có thể là đã khóc.”
Tưởng Thần nói: “Cậu hai thật quá đáng.”
Cô đúng là dễ khóc thật.
“Bây giờ em ấy vẫn còn ở trong phòng à?” Tống Hoài Tự nhíu mày.
Nhìn thấy biểu cảm của sếp qua kính chiếu hậu, Tưởng Thần nói: “Vâng. Tiểu thư Hứa một thân con gái không quản ngại ngàn dặm đến đây, đúng là tủi thân thật…”
Anh ta thăm dò: “Hay là ngài qua đó an ủi một chút?”
Tống Hoài Tự ngước mắt: "Bao lâu?”
Tưởng Thần đã sớm tính toán: “Mười phút!”
Bên khách sạn biết sếp lớn muốn đến, còn tưởng rằng hôm nay anh hiếm có hứng thú tham gia tiệc sinh nhật của Nhạc Nhã Quân, trong lòng đã suy nghĩ trăm đường. Nào ngờ người đàn ông không nói gì cả, lập tức dẫn Tưởng Thần lên tầng cao nhất.
Giám đốc: “Tiểu thư Hứa ở trong phòng này ạ.”
Tưởng Thần xua xua tay, ra hiệu cho anh ta cùng mình đi ra xa một chút, hỏi thăm về tình hình của Hứa Nam Âm.
Tống Hoài Tự gõ tay hai cái.
Hứa Nam Âm đang khó chịu, vì thế đeo lại chiếc mặt nạ ren vốn đã tháo xuống, chỉ để giảm bớt một chút cảm giác khó chịu và khao khát.
“Vào đi.”
Nghe thấy tiếng động, cô để chân trần bước xuống giường, những ngón chân tròn trịa đặt lên tấm thảm lông có hoa văn tối màu, tương phản làm nổi bật lên làn da trắng như sứ.
Tưởng là A Lật, vừa mở cửa cô đã không kìm được mà nhào vào ôm.
“Chờ em mãi…” Cô đã quen vừa dịu dàng vừa nũng nịu với A Lật.
Thật thoải mái.
Tựa như sa mạc khô cằn được đón một cơn mưa.
Hứa Nam Âm dụi dụi, trong miệng bật ra một tiếng thở than, một lúc sau mới nhận ra cảm giác không đúng, thứ cô đang áp mặt vào cứng ngắc, A Lật làm gì có to như vậy.
Cô định thần lại, hàng mi khẽ nâng lên, ánh mắt đầu tiên chỉ nhìn thấy chiếc áo sơ mi màu đen rồi nhìn lên trên.
Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông kia rất quen thuộc.
Tống Hoài Tự cụp mắt, nhìn cô gái đang nép trong lòng mình. Thân hình mảnh mai, mềm mại, phần ren ở mắt của chiếc mặt nạ cực mỏng, thấp thoáng để lộ đôi mắt xinh đẹp.