Chương 22

Phương Hằng có chút kinh ngạc: “Có sao?”

Những người khác xem náo nhiệt: “Hình như là có đấy.”

“Cậu hai nhà họ Tống có nhắc qua đôi lần.”

“Tôi nhớ hình như… họ Hứa thì phải? Trước đây cũng ở Ninh Thành, sau đó đến Cảng Thành, chưa từng quay lại.”

“Có phải là đã sớm hủy hôn rồi không?”

Có người cười một cách mờ ám: “Chuyện này có gì đâu, đến lúc đó Ninh Thành một cô, Cảng Thành một cô, bình thường thôi mà.”

“Vậy ai là lớn, ai là nhỏ?”

“Cậu hai nhà họ Tống còn không thèm đến Cảng Thành, chắc chắn là bên này quan trọng hơn rồi…”

Hứa Nam Âm nghe thấy mà trong lòng chán ghét, đặt ly rượu trở lại bàn.

Phương Hằng thấy vẻ mặt cô không đúng: "Cô không lẽ là đến vì Tống Đình Xuyên đấy chứ?”

“…”

Hứa Nam Âm tức đến mức buột miệng nói tiếng Cảng Thành: “Xin lỗi nhé, tôi không có hứng thú với việc thu gom rác rưởi.”

Cô lại nhìn về phía mấy người lúc nãy.

“Mấy người đều là cặn bã!”

Vài người nghe cô gái chửi người mà giọng cũng hay như vậy, còn định trêu ghẹo vài câu, kết quả người ta đã nhấc váy rời đi không thèm ngoảnh đầu lại.

Hứa Nam Âm rời khỏi sảnh tiệc, đứng trên hành lang gửi tin nhắn cho bà Hứa: [Con không muốn kết hôn!]

Bên kia không trả lời, có thể là đang bận.

Mặt Hứa Nam Âm tức đến đỏ bừng, may mà có vụ điều tra trước hôn nhân, nếu không cứ thế mù mờ gả đi chắc lúc đó phải phát điên mất.

Bên ngoài khách sạn không biết từ lúc nào đã đổ mưa như trút nước.

Một nữ phục vụ bước lên phía trước: "Thưa tiểu thư, nơi nghỉ ngơi ở trên lầu, để tôi đưa cô qua đó nhé?”

Hứa Nam Âm gật gật đầu.

Ngoài dự đoán đó là phòng tổng thống.

Cô đoán, chắc chắn là có liên quan đến cậu hai nhà họ Tống, nếu không sao ngay cả nơi nghỉ ngơi cho khách cũng là loại cao cấp nhất.

“Trong tủ quần áo có áo ngủ sạch, đồ tẩy trang được đặt trên bàn trang điểm, cô còn cần gì nữa không ạ?”

“Không cần đâu, cảm ơn.”

Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, chỉ còn lại một mình Hứa Nam Âm trong căn phòng rộng lớn trống trải. Đã lâu rồi cô không ở một mình trong một không gian lớn như vậy.

Yên tĩnh đến không một tiếng động.

Hứa Nam Âm không tránh khỏi cảm giác lo lắng, cô gửi tin nhắn cho A Lật, sau đó gửi cả số phòng qua.

Tưởng Thần người không có ở đó nhưng vẫn luôn chú ý đến chuyện trong bữa tiệc.

Dù sao thì hóng chuyện là bản tính của con người, huống chi, người trong cuộc còn là người anh ta quen biết, thậm chí còn có quan hệ với sếp.