Mấy người bưng ly rượu, tùy ý trò chuyện.
Khóe mắt liếc thấy người vừa bước vào sảnh, bèn hỏi nhỏ: “Cô gái kia, có quen không?”
“Không quen… Mặt nạ che nửa khuôn mặt rồi, không nhận ra nhưng mà xinh đẹp thật.”
“Nhạc Nhã Quân làm chủ đề này, có cái không tốt, cũng có cái tốt.”
Hứa Nam Âm đã tham gia rất nhiều bữa tiệc ở Cảng Thành nên không hề lúng túng, cô lập tức đưa thiệp mời thuộc về Tống Hoài Tự cho nhân viên lễ tân.
Nhân viên lễ tân mở ra xem, hít một hơi kinh ngạc.
Tuy không biết tại sao một cô gái lại có thể cầm đồ của Tổng giám đốc Tống, chuyện này chưa từng có tiền lệ nhưng anh ta vẫn để cô đi qua.
Không ít ánh mắt dõi theo cô.
Hứa Nam Âm liếc mắt nhìn một vòng đều là mặt nạ, không phân biệt được ai với ai, cô lặng lẽ đi đến những nơi có ba bốn người đang tụ tập.
Trong chốc lát, bên này cũng trở nên náo nhiệt theo.
Sau khi liên tiếp từ chối sự tiếp cận của họ, cô chọn một ly rượu giả vờ uống, đợi một lát, không khí đột nhiên trở nên sôi động.
“Đình Xuyên đến rồi.”
“Cậu hai nhà họ Tống sao có thể vắng mặt trong sinh nhật của Nhạc Nhã Quân được.”
Hứa Nam Âm nhìn Tống Đình Xuyên giữa đám đông.
Anh ta so với 6 năm trước không thay đổi nhiều lắm, so với vẻ cấm dục trưởng thành của Tống Hoài Tự, anh ta trông bất cần đời hơn.
Cô đã gặp quá nhiều cậu ấm như vậy ở Cảng Thành.
“Không biết hôm nay anh ta tặng quà gì cho Nhạc Nhã Quân, lần trước chuẩn bị là một chiếc vòng cổ kim cương hồng năm cara đấy.”
Hứa Nam Âm nghe vậy nhíu mày.
Cô nhớ ra quà sinh nhật năm ngoái của mình cũng có một chiếc vòng cổ kim cương hồng cùng số cara. Không lẽ nào lại là cùng một kiểu chứ?
Vậy thì không chỉ là qua loa, mà quả thực là ghê tởm.
Hứa Nam Âm nhìn về phía người bên cạnh, nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi, quan hệ của họ rất tốt sao?”
Phương Hằng nghe thấy một giọng nói xa lạ, trong trẻo như châu ngọc rơi trên mâm, quay đầu lại mới thấy người đẹp lúc nãy không có phản ứng đã chủ động mở lời.
“Đương nhiên rồi.” Anh ta biết gì nói nấy: "Tuy không công khai là bạn trai bạn gái nhưng cũng gần như vậy rồi, nơi nào có anh ta thì chắc chắn có Nhạc Nhã Quân. Chuyện này ở Ninh Thành không phải là bí mật, cô thế mà lại không biết à?”
Hứa Nam Âm chớp mắt, cố ý hỏi: “Nhưng mà, không phải anh ta có vị hôn thê rồi sao?”