Chương 20

Tưởng Thần phản ứng lại: “Vâng, tôi sẽ suy nghĩ lại. Lời tôi vừa nói quả thật có chút định kiến.”

Vào ngày diễn ra tiệc sinh nhật.

Sáng sớm, Hạ Vận đã hỏi có cần chuyên gia tạo hình không, Hứa Nam Âm từ chối, một mình A Lật là đủ rồi.

Trời âm u, dường như lúc nào cũng có thể đổ mưa.

Không biết đồ ăn ở vũ hội tối nay thế nào nhưng ở nơi xa lạ, ăn ít vẫn tốt hơn.

Vì vậy trước khi đi, Hứa Nam Âm đã ăn mấy chiếc bánh hoa mai, cộng thêm một ly rượu nếp cẩm hoa quế phải xếp hàng rất đông người mới mua được.

“Đúng là ngon thật.” Hứa Nam Âm hài lòng gật đầu.

A Lật đeo mặt nạ cho cô.

Đó là chiếc mặt nạ ren, được viền họa tiết cuộn, không chỉ đính ngọc trai, mà còn có một chuỗi ngọc trai từ khóe mắt kéo đến bên tai, rủ xuống thành tua rua ngọc trai.

Vì tên ở nhà là Châu Châu, Hứa Nam Âm từ nhỏ đã rất thích ngọc trai, trang sức cũng phần lớn là các kiểu ngọc trai khác nhau.

Vừa hay chiếc mặt nạ này cũng hợp với chiếc váy lụa ánh ngọc trai hôm nay của cô, trông linh động và tao nhã, tựa như thiếu nữ trong tranh sơn dầu thời Trung cổ.

A Lật nhắc nhở: “Tiểu thư tửu lượng không tốt, uống ít một chút, ở vũ hội không chừng còn phải uống nữa đấy.”

Hứa Nam Âm nhìn chiếc ly chỉ còn lại một chút: "Tôi đi vũ hội một mình, chắc chắn sẽ không uống đâu.”

“Sao có thể, chắc chắn sẽ có người mời tiểu thư khiêu vũ!”

A Lật không tin tất cả mọi người ở đó đều bị mù: "Trong túi còn có một chiếc mặt nạ nhỏ, để phòng lỡ như bị hỏng.”

Cô ấy cũng sẽ không để chuyện như vậy xảy ra với Châu Châu!

Bữa tiệc sinh nhật lần này của Nhạc Nhã Quân, đặc biệt đặt địa điểm tại một khách sạn xa hoa thuộc Tống thị.

Vốn dĩ với gia thế của cô ta, người đến sẽ không có ai thuộc các gia tộc hàng đầu nhưng đa số mọi người đều biết cô ta có quan hệ tốt với cậu hai nhà họ Tống nên tự nhiên nhận lời mời.

Nghe nói sau khi cô ta mời Tống Hoài Tự, các tiểu thư một mặt thì chế nhạo, một mặt lại mâu thuẫn mong chờ anh thật sự đến tham dự.

Bữa tiệc bắt đầu lúc 7 giờ, 6 giờ rưỡi đã có một số người có mặt.

Trong đại sảnh, nam nữ qua lại, muôn hồng nghìn tía, hương thơm nồng nàn, có mặt nạ che đậy, con người cũng trở nên mơ hồ, khi đến gần cũng cởi mở hơn không ít.

“Người đến thật đúng là không ít.”

“Người đến vì Tổng giám đốc Tống không phải là ít, đáng tiếc, những người này trăm phần trăm sẽ phải thất vọng.”