Người đàn ông đẩy tay cô ra, mềm mại đến không ngờ.
Anh cúi đầu tiếp tục xử lý công việc.
Vị quản lý cấp cao ở đầu dây bên kia nửa ngày không nhận được tin tức còn tưởng là vấn đề của mình, đang lúc sắp nhận lỗi thì cuối cùng cũng nhận được sự cho phép của sếp.
Hứa Nam Âm ngủ vô cùng không thoải mái, chỗ ngủ không thoải mái, cơ thể cũng trống rỗng, khó chịu vô cùng, nước mắt sinh lý từ từ chảy ra.
Mãi cho đến khi cô chạm vào một nơi.
Cảm giác khác với A Lật nhưng khi áp vào, vừa nóng rực, vừa hơi thô ráp, khiến tim cô run rẩy, nóng ran cả mặt và cổ.
Thật thoải mái…
Nếu như, nếu như có thể chạm vào cô nhiều hơn một chút thì tốt rồi…
Tài xế vừa rồi nghe thấy một tiếng thút thít, bây giờ lại là một tiếng rên khe khẽ, giật cả mình, ngài Tống không phải loại người làm bậy.
Anh ta nhìn về phía kính chiếu hậu.
Tay của người đàn ông đang bị cô gái nắm lấy, một bàn tay to đang giữ toàn bộ bên má của cô, anh đang cau mày.
Tài xế lập tức thu hồi ánh mắt, thề sẽ không ngẩng đầu lên nữa. Tuy không giống như anh ta nghĩ nhưng cũng không phải là chuyện nên xem.
Tống Hoài Tự cụp mắt, chăm chú nhìn một lúc lâu.
Tầm mắt di chuyển lên trên, giọt nước mắt đọng ở khóe mắt cô cuối cùng cũng chảy xuống, làm ướt lòng bàn tay người đàn ông.
Khiến anh bất giác nghĩ đến nước mật chảy ra khi cắn một quả đào.
Đây lại là cái tật xấu gì nữa đây.
Ngủ cũng có thể khóc sao?
“Anh Tưởng, tâm trạng của Tổng giám đốc Tống thế nào?”
“Anh Tưởng, có phải phương án của chúng ta có vấn đề ở đâu không?”
Ngồi ở chiếc xe phía sau, Tưởng Thần đang trả lời tin nhắn của người khác, liên tiếp nhận được câu hỏi của vài vị quản lý cấp cao ở nước ngoài.
Anh ta tỏ vẻ khó hiểu, hỏi lại: “Sao vậy?”
Bên kia trả lời: “Sếp vừa rồi rất lâu không trả lời chúng tôi, sau đó trả lời cũng không nhanh như trước.”
Đương nhiên, nội dung vẫn cao ngạo và vô tình như cũ.
Tưởng Thần đương nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng trong xe phía trước cũng chỉ có thêm một tiểu thư Hứa mà thôi, nguyên nhân chắc chắn có liên quan đến cô.
Anh ta che giấu: “Sếp tối nay tương đối bận.”
Trời đã tối sầm.
Hai chiếc siêu xe kín đáo dừng ở sân bay, lúc Hứa Nam Âm tỉnh lại hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy hôm nay mình ngủ khá ngon.
Ánh mắt chạm đến người đàn ông, giọng nói sau khi tỉnh ngủ của cô trở nên mềm mại: “Anh Hoài Tự, tôi chắc là không làm phiền đến anh chứ?”