Từ lúc cô lên xe, đã có một mùi hương đào nhàn nhạt, ngọt mà không ngấy.
Trong xe yên tĩnh, Hứa Nam Âm càng thêm căng thẳng, cảm giác hơi ngứa ngáy, cô đưa tay lên gãi gãi cánh tay.
Cô muốn chạm vào A Lật.
“Lạnh à?” Giọng người đàn ông trước sau như một trầm ổn.
Tài xế lập tức điều chỉnh lại nhiệt độ, còn tiện tay bật nhạc, phát một bản nhạc không lời nhẹ nhàng.
“Không lạnh…” Hứa Nam Âm buông tay: "Tôi chỉ là…”
Lời còn chưa dứt, một chiếc chăn nhung được đưa đến bên cạnh cô, những ngón tay dài như ngọc, tương phản rõ rệt với hoa văn tối màu, mu bàn tay có thể thấy rõ những đường gân xanh.
Hứa Nam Âm ngẩn người hai giây rồi nhận lấy, hơi thở nóng rực dường như men theo chiếc chăn len lỏi lên làn da cô.
Cô rụt tay lại, muốn giảm bớt sự ngượng ngùng, chủ động bắt chuyện: “Anh có giúp người nhà của mình che giấu không?”
Hứa Nam Âm vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện điều tra trước hôn nhân, bây giờ nghĩ lại, người đàn ông bên cạnh là anh trai của Tống Đình Xuyên, họ mới là người một nhà, cho dù có chuyện không hay, nói không chừng cũng sẽ thông đồng với nhau trước.
Tống Hoài Tự tắt màn hình: "Có câu nói gọi là giúp lý không giúp thân.”
Hứa Nam Âm do dự: “Thật không ạ?”
Tống Hoài Tự bình tĩnh: “Giả đấy.”
“…”
Hứa Nam Âm thật sự không phân biệt được thật giả, lấy hết can đảm nói: “Tuy hai người là người thân nhưng giúp nhau lừa gạt người khác là không tốt, đó chính là lừa hôn.”
Tống Hoài Tự nghe vậy bật cười: "Hứa Nam Âm.”
“Thay vì nghĩ cách thuyết phục tôi, thay bằng em hãy nghĩ xem nên điều tra như thế nào.” Ngón tay của người đàn ông không nặng không nhẹ gõ xuống.
Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô gái: "Với lại, kết quả điều tra không bằng việc em ngầm hiểu ra sao đâu.”
Hứa Nam Âm cuối cùng vì lo nghĩ mà ngủ thϊếp đi trên xe, tối qua cô đã ngủ rất muộn, ban ngày lại dậy sớm, còn chưa ngủ trưa. Nhiệt độ thích hợp, không có ai trò chuyện, nghe nhạc nên cơn buồn ngủ kéo đến.
Chỉ là ngủ trên xe không được thoải mái cho lắm, Hứa Nam Âm có thói quen ngủ cùng A Lật nên vô thức đưa tay ra sờ người bên cạnh.
Tống Hoài Tự đợi sau khi cô gái bên cạnh đã yên tĩnh lại, liền mở màn hình máy tính bảng ra xử lý và trả lời tin nhắn công việc từ nước ngoài.
Mãi cho đến khi một vệt trắng như tuyết xuất hiện trên cánh tay anh.
Cô gái cuối cùng cũng chạm được, giống như sa mạc tìm thấy ốc đảo, được voi đòi tiên, như một lữ khách khao khát nguồn nước, dần dần đến gần.