Chương 11

Tài xế tuy đã từng trải nhiều cũng phải kinh ngạc một phen, liếc mắt một cái đã xác định xe không đủ, lại gửi tin nhắn cho thư ký Tưởng, gọi thêm một chiếc xe nữa, đỡ phải quay về một chuyến lãng phí thời gian.

Đến 6 giờ, xe đón Hứa Nam Âm đến nhà họ Hứa.

Hứa Nam Âm mặc một chiếc váy liền màu hồng hoa anh đào, riêng lớp lót bên trong đã có mấy tầng, vải lụa mềm mại lướt trên bắp chân thon thả, vừa tinh xảo lại vừa tao nhã.

“Được rồi, chỉ một tháng thôi mà.” Bà Hứa vỗ vỗ lưng cô.

Bà cũng có chút lo lắng không biết để con gái về một mình có ổn không, Tống Hoài Tự dù sao cũng là đàn ông, làm sao biết chăm sóc phụ nữ nhưng lại nghĩ đến con gái nói anh đã đồng ý cho A Lật về cùng, bà cũng yên tâm được một nửa.

Gia thế nhà họ Tống rành rành ở đó, dù thế nào đi nữa, hôn ước vẫn còn cũng sẽ không làm gì Hứa Nam Âm.

Trong sân đèn sáng như ban ngày.

Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, người đàn ông gật đầu chào bà Hứa.

Trong tầm mắt, cô gái đang được bà Hứa ôm mặc một bộ đồ lộng lẫy, tóc được búi lên, để lộ phần gáy trắng ngần.

Hứa Nam Âm với đôi mắt hoe đỏ đi đến bên cạnh xe, chiếc mũi nhỏ xinh ửng đỏ, đôi mắt ngấn một tầng nước, được ánh đèn chiếu vào, long lanh như sóng nước. Giống như những hạt châu lấp lánh được thêu trên chiếc váy lụa của cô.

Hứa Nam Âm không nói một lời mà lên xe.

A Lật cũng định đi theo lên nhưng bị Tưởng Thần giữ lại, ghế phụ kia là vị trí của anh ta: "Cô ngồi chiếc xe phía sau đi.”

Nghĩ lại, để cô ấy đi một mình cũng không hay: "Tôi cũng qua đó.”

Hứa Nam Âm đã quen có A Lật đi theo sau, vì vậy mà ngồi trên xe buồn bã một lúc lâu, mãi đến khi xe lái vào quốc lộ ven biển, cô mới phát hiện A Lật không có ở đây.

Người ngồi bên cạnh cô chính là Tống Hoài Tự.

Ánh sáng trong xe khá tối, chỉ mơ hồ chiếu ra sống mũi cao thẳng, đường nét sắc sảo của anh, lưu lại một vầng sáng mờ sau quai hàm.

Trong nháy mắt, thứ không khí mà Hứa Nam Âm đã bỏ qua dường như đã phá vỡ lớp phòng bị, đột ngột xâm nhập xung quanh cô.

Giống như sự oi bức trước cơn mưa.

Bắp chân cô hơi nhúc nhích, vô thức gãi lên hạt ngọc trai trên chiếc túi xách đặt trên đùi, móng tay cào nhẹ tạo ra tiếng động rất nhỏ.

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cô một cái.