Tần Sâm muốn đỡ cô, nhưng hai tay cứng đờ đưa đến bên cạnh cô, không biết có nên đỡ hay không. Bởi vì trông cô có vẻ không cần.
Cô cúi đầu, mái tóc dài xõa xuống từ bên mặt, che khuất tất cả thần sắc của cô, đến khi ngẩng đầu lên lại khiến Tần Sâm giật mình.
Hai hàng lông mày thanh tú nhíu chặt vào nhau, trên chóp mũi cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, đôi mắt đỏ đến đáng sợ, nước mắt cứ thế từ từ rơi xuống.
Thẩm Tịnh cố gắng điều hòa nhịp thở của mình: "Xin lỗi, tôi chỉ là quá đau thôi. Đau lưng." Dù rơi lệ, con ngươi của cô vẫn không hề có một tia gợn sóng.
Tần Sâm không biết phải trả lời cô thế nào. Cũng không biết phải hình dung người phụ nữ này như thế nào, trong lòng có một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Còn chưa bước ra khỏi cửa, anh đã thấy cả người cô mềm nhũn ra, cũng may anh nhanh tay lẹ mắt, ôm được cô. Nếu không ngã xuống thì đầu không đập vào khung cửa cũng đập vào tủ đầu giường.
"Này." Anh nhẹ nhàng vỗ vào mặt cô.
Người trong lòng bất động.
Tần Sâm bế ngang cô lên, rất dễ dàng, bởi vì cô rất gầy rất nhẹ, giống như đang ôm một cây tre vậy.
Anh đặt cô lên giường, chậm rãi, cẩn thận. Sau đó lấy tiền và chìa khóa nhét vào túi quần. Lại bế cô lên lần nữa, mái tóc dài đen nhánh theo đó rũ xuống.
Đầu của Thẩm Tịnh tựa vào vai anh, hơi thở ấm áp phả vào vết sẹo dữ tợn của anh, có chút ngứa.
Tần Sâm đưa cô đến một phòng khám nhỏ cách đó năm trăm mét, từ đây đến bệnh viện phải mất hơn một tiếng, có thời gian này chi bằng đến phòng khám kiểm tra trước.
"Tiểu Tần, cháu làm gì... Ôi, cô gái này làm sao vậy?"
Bác sĩ của phòng khám là một ông lão ngoài năm mươi tuổi, đeo cặp kính dày cộp, tóc mai hai bên thưa thớt.
"Bác Bành, bác giúp cháu xem, cháu đoán là đau quá nên ngất đi." Tần Sâm đặt cô lên giường bệnh.
Bác Bành từ trong quầy thuốc đi ra, đẩy đẩy mắt kính: "Tiểu Tần, bác nói cháu bao nhiêu lần rồi, đàn ông nóng vội không để ý đến cảm nhận của con gái, làm việc gì cũng phải nhẹ nhàng thôi, làm thế nào mà để người ta ngất đi thế này."
Tần Sâm bị nghẹn họng, ho khan hai tiếng, giải thích: "Cô ấy bị đau lưng quá nên ngất đi."
Bác Bành trừng mắt nhìn anh: "Cháu nói xem cháu đấy, phải mạnh tay đến mức nào mới khiến người ta đau lưng đến ngất đi được."
"..." Tần Sâm liếc nhìn Thẩm Tịnh sắc mặt trắng bệch: "Không phải cháu làm, cô ấy chỉ là đau lưng thôi, bác xem cho cô ấy đi."
"Cái này bác xem thế nào được, đau lưng có thể là cột sống có vấn đề, cũng có thể là mỏi cơ lưng, còn chia ra nhiều loại, thận yếu cũng gây đau lưng đấy."
"..."
"Bác thấy chắc không có bệnh gì khác đâu, lưng còn dán cao kia kìa, đợi cô ấy tự tỉnh, nếu còn đau cháu cho cô ấy uống viên giảm đau, rồi đi bệnh viện lớn khám kỹ càng, tuổi còn trẻ mà đã đau lưng, sau này về già thì chịu sao nổi."
Tần Sâm mím môi, im lặng một lúc, kéo góc chăn đắp cho cô. Dù là ngày nóng, ngủ cũng phải đắp bụng, nếu không dễ bị bệnh.
"Cậu nhóc này cũng biết quan tâm đấy. Bạn gái mới quen à?" Bác Bành cười hai tiếng, ngồi trên ghế đẩu uống một ngụm trà. Trên bức tường đối diện treo một chiếc tivi, đang chiếu tiểu phẩm.
"Không phải." Tần Sâm kéo một chiếc ghế đẩu rỉ sét ngồi dựa vào tường, anh nhíu mày, muốn hút một điếu thuốc, liếc nhìn Thẩm Tịnh, hai tay lại buông thõng đặt trên đầu gối, ngẩng đầu xem tivi.
"Cháu ở đây cũng ba, bốn năm rồi, chưa thấy cháu có ai bên cạnh, lần trước cháu nói cháu bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ, cũng không còn nhỏ nữa, nên lập gia đình đi. Người nhà cháu không giục cháu à?"
Tần Sâm lắc đầu, nụ cười nhạt đến không nhìn ra, anh nói: "Chưa có ý định lập gia đình."
Bác Bành lại uống một ngụm trà, gần cạn đáy rồi, mép chén trà cũ kỹ dính đầy bã trà. "Bác biết một cô bé, trông cũng xinh xắn lắm, làm thu ngân ở siêu thị bên kia, 27 tuổi. Bác làm mối cho hai đứa nhé?"
"Bác Bành, chuyện này bác nói với cháu rồi."
"Nói rồi à? Bác già rồi, hay quên lắm. Lần trước? Là lúc cháu đến tiêm thuốc hả?"
"Vâng, chính là lần đó."
Bác Bành đứng dậy, cầm chén trà đi đến bồn rửa tay, cầm bình thủy rót nước nóng vào chén trà, nói: "Cháu đến nhiều lần quá, bác cũng không nhớ rõ nữa."
Tiểu phẩm trên tivi đột nhiên bị gián đoạn, chèn vào một đoạn quảng cáo.
Tần Sâm cụp mắt xuống, không nói gì nữa.
Trong phòng khám nhỏ tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt, còn có mùi nước khử trùng. Anh nhìn ra cánh đồng tối đen bên ngoài cửa sổ có chút thất thần, đôi mắt sâu thẳm nhuốm màu bóng tối ở đằng xa, càng thêm sâu lắng.