Bao nhiêu năm qua, một mình anh việc gì cũng có thể xoay sở, gắng gượng vượt qua, truyền dịch thôi mà, sao lại không thể một mình cho được.
Tần Sâm nói: "Được. Cảm ơn mỳ của cô. Cô ngủ sớm đi."
"Anh cũng nghỉ ngơi cho khỏe."
Trở về phòng mình, anh lại nóng đến toát mồ hôi đầm đìa. Nằm trên giường, trong đầu mơ màng hỗn độn toàn là dung nhan thanh tú của cô, cánh tay trắng ngần như ngó sen, còn có vạt áo cô hơi cúi xuống khi khom người, bên trong......
Tần Sâm đột ngột mở mắt, vặn chiếc quạt máy đến công suất lớn nhất.
Thời tiết chó má này thật là nóng chết người.
Anh nhìn xuống nơi nào đó đang trướng lên dưới thân, khép mắt lại, lấy một chiếc qυầи ɭóŧ rồi đi vào phòng tắm.
Khô hạn lâu như vậy, có lẽ nên tìm một mối tình rồi.
——
Hôm sau, Thẩm Tịnh chỉ nghe thấy tiếng anh mở cửa trở về vào buổi sáng, từ sáng cô đợi đến tối, Tần Sâm cũng không hề đến gõ cửa phòng cô.
Cô nhìn chính mình trong gương, nhíu mày.
Sáu giờ rưỡi, cô rời giường rửa mặt rồi trang điểm. Cả ngày dài vô vị, dường như chỉ để chờ đợi anh sang nói một câu, "Cô đi truyền dịch cùng tôi đi." Chỉ là chờ đợi mỗi một câu nói này.
Cô đổ nước tẩy trang, lau đi lớp trang điểm trên mặt.
Rửa mặt sạch sẽ, Thẩm Tịnh nhìn những miếng bông tẩy trang trong thùng rác. Cô cảm thấy, có lẽ cô đã bị ma ám rồi.
Cộc cộc cộc.
Sống lưng cô cứng đờ.
Thật trùng hợp, vừa mới tẩy trang xong, đã tới rồi.
Thẩm Tịnh vỗ nhẹ một chút nước hoa hồng, sửa lại mái tóc, mở cửa. Sau đó nụ cười nhạt nhòa từ từ biến mất.
Hoàng Gia Di ai oán nói: "Lâm Phong đi quán net chơi game với bạn rồi, tôi chán quá. Chúng ta đi dạo phố đi."
"Dạo phố?"
"Đúng vậy, tôi lâu lắm rồi chưa mua quần áo. Vài ngày nữa là về rồi, định mua một bộ quần áo mới, mặc trên tàu cho vui."
Thẩm Tịnh gật gật đầu, "Cậu vào trước đi, tôi thay quần áo đã." Cô lấy một chiếc váy liền thân không tay hơi hướng phong cách dân tộc, vừa thay vừa hỏi: "Cậu muốn đi Mộng Thời Đại hay Thiên Hồng?"
Hoàng Gia Di nở nụ cười có chút cứng ngắc, ấp a ấp úng nói: "Tôi là nói đi dạo phố ở phố trước ấy, quần áo bên đó cũng rẻ hơn......" Giọng cô càng ngày càng nhỏ, chuyển giọng cô nói: "Tôi chủ yếu là muốn đi siêu thị dạo một vòng, mua chút đồ ăn vặt, nhà cũng không có gì để ăn cả."
Thẩm Tịnh chỉ vào chiếc túi ở cửa nói: "Chỗ tôi có này, cậu có muốn không?"
Hoàng Gia Di lục lọi mấy lượt, bên trong toàn là đồ ăn vặt nhập khẩu, cô xua xua tay, "Không cần đâu."
"Á, cậu nuôi mèo từ khi nào vậy!" Hoàng Gia Di chỉ vào cục bông trắng trên bậu cửa sổ mà kêu lên.
Thẩm Tịnh không hiểu, vì sao tất cả mọi người đều cảm thấy kỳ lạ về việc cô nuôi mèo. Cô cầm lấy ví da và chìa khóa cửa, xỏ vào đôi giày vải rồi nói: "Đi thôi."
Hoàng hôn buông xuống, những tầng mây màu cam trên bầu trời chồng chất lên nhau, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ngay cả con đường xi măng khô nứt cũng được phủ lên một tầng ánh sáng màu cam. Không xa có một trường tiểu học, lũ trẻ trên đường đeo cặp sách, tụ tập thành từng nhóm ba, năm đứa.
Hoàng Gia Di hết chuyện này đến chuyện khác, đột nhiên nhắc đến Cận Viễn, cô nói: "Cái cậu lần trước cùng chúng ta ăn lẩu ấy, cậu thấy thế nào?"
Thẩm Tịnh bĩu môi, nghĩ ngợi hồi lâu mới nói: "Tôi có chút không nhớ rõ nữa."
"Ái chà! Soái ca như vậy mà cậu cũng không nhớ rõ sao? Ơ, đúng rồi, hôm đó cái người cho cậu mượn dù, cậu quen anh ta như thế nào vậy, nhìn thì thấy thô lỗ, sao cậu lại quen người như vậy chứ."
Thẩm Tịnh không vui nhíu mày nhẹ nhàng, "Người như vậy? Người như thế nào?"
Khẩu khí của Hoàng Gia Di đầy vẻ coi thường, "Chính là cái loại người ở tầng lớp xã hội thấp kém đó, cậu biết không, thường thì những người làm ra chuyện phạm pháp, thậm chí cầm thú cũng đều là những kẻ thất học."
"Anh ấy không phải là người như vậy."
Thẩm Tịnh không nói thêm về chủ đề Tần Sâm nữa, thời gian cô quen biết anh không dài, cũng không hiểu rõ nhiều, nhưng cô có thể thấy được, Tần Sâm không phải là loại người như trong lời Hoàng Gia Di nói. Anh trông có vẻ rất khác biệt.
Đúng vào giờ tan học, thêm việc sắp thi cuối kỳ, mọi người đều ở trong giai đoạn nhàn rỗi, con đường nhỏ quanh co ở phía trước đều là học sinh, các sạp hàng bán đồ ăn vặt và tạp hóa gần như chiếm một nửa đường.
Những cửa hàng quần áo san sát nhau, mỗi cửa hàng cũng chỉ có mười mét vuông. Người ra vào cũng rất đông. Hoàng Gia Di đi vào chọn đồ, Thẩm Tịnh đứng ở ngoài cửa chờ.