Cô khẽ cười, chậm rãi nói: "Con sống thế nào cũng sẽ không sống giống như mẹ đâu."
"Con! Mẹ thật là tạo nghiệp mà!" Cố Hồng Quyên tức đến nghẹn lời, nhưng lại không nói ra được lời trách mắng cô.
Thẩm Tịnh cúp điện thoại, không nghe những lời lải nhải tiếp theo của Cố Hồng Quyên.
Ngày mưa thật sự rất phiền phức, tiếng mưa nghe thật nhức đầu.
Khóe miệng cô cứng đờ trên nụ cười nhạt đó. Cô sống thế nào cũng sẽ không sống giống như bà ấy, chỉ là vì cô không còn lựa chọn nào khác mà thôi.
Sinh mệnh của người khác dùng để hưởng thụ, sinh mệnh của cô dùng để tiêu mòn. Cho đến khi chết, cũng vĩnh viễn không xóa nhòa được những vết khắc đó.
Khoang miệng hơi chát, cổ họng khô khốc. Thẩm Tịnh liếʍ môi dưới, thuần thục rút một điếu thuốc. Cô mở cửa sổ, tiếng mưa càng lớn hơn, bên ngoài là cửa sổ chống trộm, nước mưa cũng không bắn được vào trong nhà, chỉ có không khí mát lạnh trong lành tràn vào, lẫn với mùi tanh của miệng cống dưới lầu.
Khói thuốc lượn lờ bay ra, tan vào không khí se lạnh.
Vừa hỗn độn, lại vừa tỉnh táo.
Bàn tay cầm điếu thuốc của cô hơi run rẩy, trước mắt hiện lên những hình ảnh thoáng qua, lướt qua cái gì đó, l*иg ngực khó chịu.
Cộc cộc cộc.
Thẩm Tịnh chợt cứng đờ, đôi mắt đυ.c ngầu chậm rãi trở nên trong trẻo. Cô phản ứng lại, có người đang gõ cửa.
Tần Sâm đưa cho cô hai hộp băng cá nhân mới.
Trên người anh thoang thoảng mùi xà phòng, gió trong hành lang thổi tứ phía, toàn là mùi hương dễ chịu của anh.
"Cảm ơn. Làm phiền anh rồi." Thẩm Tịnh rít một hơi thuốc, nhận lấy băng cá nhân.
Tần Sâm nói: "Thuốc lá của tôi để trong túi đều bị ẩm hết rồi, hôm nay cô có thể cho tôi hút một điếu được không." Ánh mắt anh ánh lên một nụ cười nhạt.
Thực ra Thẩm Tịnh không thích ánh mắt anh nhìn mình, ánh mắt dịu dàng đó giống như một người lớn đang nhìn một đứa trẻ.
Thẩm Tịnh quay lại đưa thuốc lá và bật lửa cho anh, Tần Sâm chú ý đến căn phòng của cô, rất trống trải và sạch sẽ, trên sàn dường như bày một đống đá màu trắng.
Anh ngậm điếu thuốc, một tay bấm bật lửa, một tay che gió, châm mấy lần mới cháy.
Tần Sâm không rời đi, anh dựa vào khung cửa nhả ra một hơi thuốc dài, cúi đầu nhìn cô, hỏi: "Tại sao cô hút thuốc."
Thẩm Tịnh hỏi ngược lại: "Anh có ý kiến gì về việc con gái hút thuốc không?"
Tóc cô bay theo gió, vầng trán trắng nõn, chiếc cằm nhọn gầy, đôi môi mỏng ngậm điếu thuốc, đôi mắt dài hẹp hơi híp lại.
Giống như đóa hồng tàn úa trong cơn mưa rào, một vẻ đẹp u ám bị bóng tối và mưa gió xâm chiếm.
"Không có ý kiến gì. Trên đời này phụ nữ hút thuốc đầy ra đấy."
Thẩm Tịnh đưa tay ra ngoài cửa, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc run run, tàn thuốc nhỏ li ti rơi xuống. Cô nói: "Lời này của anh nghe cứ như là nịnh bợ."
Anh cúi đầu cười, "Tôi không nịnh bợ ai cả. Ăn nói thực tế." Đôi mắt đen láy như đêm tối thăm thẳm, không thấy đáy.
"Anh tên gì?"
"Tần Sâm."
"Chữ Sâm nào?"
"Sâm trong sâm lâm - rừng cây."
Cô nói: "Tôi tên là Thẩm Tịnh. Chữ Tịnh bên cạnh chữ nữ, màu xanh biếc."
Tần Sâm rít một hơi thật sâu, khóe miệng hơi cong lên, "Ngủ sớm đi, học sinh các cô còn phải đi học."
Thẩm Tịnh hỏi: "Anh bao nhiêu tuổi?"
Cô không thích cái kiểu bị người khác đối xử như trẻ con này.
Tần Sâm hút xong hơi cuối cùng, ném điếu thuốc, dẫm tắt, nhả khói và trả lời: "33 tuổi."
Cô hơi ngẩn người, ánh mắt lướt trên người anh, rồi gật gật đầu, "Nhìn cũng xấp xỉ."
Tần Sâm khẽ cười, khuôn mặt thanh tú sạch sẽ sáng sủa.
"Cảm ơn điếu thuốc của cô." Anh về phòng mình.
Thẩm Tịnh cũng dập tắt thuốc, đóng cửa.
——
Sau một trận mưa lớn lại đến ngày nóng như thiêu đốt, đi bộ hai bước ngoài đường cũng có thể cháy thành tôm luộc. Mấy nữ sinh xung quanh đều che ô, Thẩm Tịnh liếc nhìn ánh mặt trời độc địa rồi tăng nhanh bước chân.
Cô đưa bản vẽ cấu trúc cơ thể người cho thầy giáo xong thì đi ra phố trước mua một chiếc ô che nắng màu đen tuyền. Trước đây khi chưa đến đây học thì cảm thấy không mưa mà che ô có chút kiểu cách, bây giờ thì thấy rất cần thiết, ánh nắng và tia cực tím ở đây thật không phải là chuyện đùa. Hơn nữa, cô cũng cần một chiếc ô mới để đi mưa.
Cô nghĩ đến điều gì đó lại quay lại mua một chiếc ô kẻ ca rô màu xanh lam.
Một cửa hàng thú cưng mới mở ở góc ngã tư, trong l*иg lớn cạnh cửa kính có mấy con mèo kêu meo meo, níu giữ bước chân của cô.
Cô thường thấy có người dắt chó đi dạo trong trường, đôi khi có chút ngưỡng mộ.
Ông chủ có lẽ cũng là sinh viên một trường đại học gần đó, gương mặt trẻ trung, đeo kính, hơi mập, hỏi: "Cô muốn mua không?"