Chương 14

"Đã đến lúc anh tìm một người phụ nữ rồi!"

"Ha ha ha ha ha, xinh đẹp như vậy, cố gắng theo đuổi đi."

Câu trả lời của Tần Sâm cô không nghe thấy, tiếng mưa bên ngoài quá lớn. Thẩm Tịnh và bọn họ chia tay sau đó một mình đi về, cô nắm lấy cán ô, ngước mắt nhìn thấy những ô vuông màu xanh lam. Cô nghĩ đến chăn của anh, hình như cũng là ô vuông màu xanh lam.

Màu xanh lam, màu xanh lam sâu thẳm.

ffffffff

Mưa to như trút nước, chỉ mới nửa tiếng mà đường phố đã ngập úng, mưa xối xả theo gió lốc tứ tung, về đến nhà Thẩm Tịnh gần như ướt một nửa, toàn thân đều nhớp nháp.

Cô tắm xong ngồi bên giường hong tóc, tóc dài gần đến eo rồi, có lẽ phải tranh thủ đi cắt bớt thôi. Cô vốn dĩ cũng không có nhiều kiên nhẫn với những việc này, tóc còn ẩm ướt đã rút máy sấy ra rồi.

Những giọt nước nhỏ từ đuôi tóc thỉnh thoảng rơi xuống cánh tay, có chút lạnh. Thời tiết ở đây thay đổi thất thường, có mặt trời thì nóng như sa mạc, hễ mưa xuống thì lại như Bắc Cực.

Thẩm Tịnh dán lại cao dán, định dán băng cá nhân thì mới phát hiện trên bàn đã hết rồi, chỉ còn lại một đống vỏ bao băng cá nhân. Cô nhìn con dao khắc trên bàn, do dự một lát rồi vẫn cầm lên.

Vết sẹo kia cô nhìn rất rõ ràng. Chỉ một tiếng thôi, cô nghĩ như vậy, nhưng tay đã bắt đầu động tác rồi.

Cô khắc chậm hơn mỗi lần trước, cạnh dao khắc ấn vào ngón tay, đau đến mức cô đổ mồ hôi.

Mưa bên ngoài vẫn rơi, không hề ngớt.

Từng chút một thạch cao vụn chậm rãi tích tụ trên mặt đất, những đường vân trên cánh tay trắng nõn càng thêm rõ ràng. Cô sờ lên, cảm nhận những vết sẹo lồi lõm.

Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, theo phản xạ ném con dao khắc xuống rồi đi mở cửa.

Tần Sâm đang định mở cửa, cô đột nhiên mở cửa khiến anh giật mình.

Cô cũng sững người.

"Sao... sao anh lại ướt như chuột lột thế này?"

Tóc của Tần Sâm ngắn và cứng vẫn còn đang nhỏ nước, anh mặc áo ba lỗ, nước mưa chảy qua cổ, xương quai xanh, vết sẹo, cánh tay, rồi theo đầu ngón tay nhỏ xuống, chiếc áo khoác màu xanh lam trong tay cũng đang nhỏ nước. Thật đúng là một con gà rù chính hiệu.

Tần Sâm nói: "Họ cũng không có ô, mọi người đều ướt mưa chạy về cả."

Thẩm Tịnh quay người cầm chiếc ô ướt sũng ở cửa đưa cho anh, "Trả lại cho anh. Xin lỗi, làm anh bị ướt mưa rồi."

"Đàn ông dầm mưa một chút cũng không sao." Tần Sâm nhận lấy kẹp vào nách, một tay móc chìa khóa cửa.

Cô không biết phải trả lời thế nào, anh nói rất tùy ý và hào phóng, ngây người một lúc lâu rồi gọi anh lại trước khi anh vào cửa.

"Cái đó..."

"Ừ?"

Thẩm Tịnh lắc lắc ngón trỏ của mình, "Có thể cho tôi một ít băng cá nhân được không?"

"Được, cô vào lấy hay là lát nữa tôi mang đến cho cô..."

"Anh đi tắm trước đi."

"Được. Lát nữa tôi sẽ gõ cửa phòng cô."

Thẩm Tịnh đóng cửa lại, dựa vào sau cửa, giơ tay xoa xoa thái dương. Nhìn cánh tay thạch cao gãy lạnh lẽo trắng bệch trên mặt đất, tâm trí bay lên tận chín tầng mây, vẫn là tiếng chuông điện thoại di động không ngừng vang lên trên giường kéo hồn cô trở lại.

"Khi nào thì con được nghỉ? Mẹ nghe nói Lý Tranh đến chỗ con, người ta lặn lội đường xá xa xôi đến như vậy con đừng có mà—"

"Cố Hồng Quyên." Thẩm Tịnh cắt ngang lời bà, "Ngoài những chuyện này ra thì mẹ còn có chuyện gì khác không?"

"Mẹ chỉ hỏi xem khi nào con được nghỉ về, chú và anh trai con chuẩn bị đi Thái Lan chơi, bảo mẹ hỏi con. Cả nhà mình cùng nhau đi du lịch giải khuây."

Thẩm Tịnh cầm chiếc bật lửa trên bàn vô tình cố ý bật lửa, tách, tách. Cô nói: "Mọi người đi đi, kỳ nghỉ hè này con không về đâu."

"Đứa bé này sao lại không hiểu chuyện như vậy! Họ đang đợi con về có hiểu không hả!"

Tách, lần cuối cùng ngọn lửa tắt ngúm.

"Con không hiểu lắm."

Cố Hồng Quyên sốt ruột, "Con lại đang bướng bỉnh với mẹ phải không, rốt cuộc con muốn thế nào mới cho mẹ sắc mặt tốt hả! Mẹ sinh con ra nuôi con lớn chẳng lẽ là để tìm bực vào người?"

Thẩm Tịnh nhìn cơn mưa lớn ngoài cửa sổ, đôi mắt hơi nheo lại, "Còn có gì khác muốn nói không?"

"Rồi có một ngày mẹ sẽ bị con chọc tức chết mất! Mẹ có cả đống chuyện muốn nói đây này, con chịu nghe mẹ nói không hả! Chuyện khác mẹ không quản con, chỉ có chuyện của con và Lý Tranh thì con tự liệu mà giữ chừng mực! Nhà người ta có điều kiện gì, có bối cảnh gì, bên chú con lại thế nào, người ta Lý Tranh đối với con ra sao, con nghĩ cho kỹ vào! Đừng bỏ lỡ mối lương duyên tốt, sau này đến khi mẹ bằng tuổi này rồi mới biết hối hận!"