Anh mua rau, còn chưa kịp nhặt bỏ lá cần tây, thì Lưu Bân ở xưởng đã gọi điện thoại liên hồi.
Thằng nhóc đó giọng rất lớn, nói chuyện qua điện thoại cứ như pháo nổ.
"Anh Sâm! Chẳng phải em đã bảo anh tan làm đừng về rồi sao, sao anh lại về rồi! Như này là không nể mặt anh em gì cả đấy!"
"Mấy cậu đi là được rồi."
"Gì mà mấy cậu mấy anh, em và lão Ngũ bọn em đang đến đây này, hây, bây giờ công nghệ đúng là phát triển thật đấy, điện thoại cũng có thể đặt đồ ăn được rồi. Bọn em vừa đặt một quán lẩu ở trên cái app gì ấy nhỉ, à, Meituan, trên Meituan, ngay gần chỗ anh ở, rẻ lắm. Anh ra đây đi, tối nay anh không ra là bọn em đến tận nhà cạy cửa nhà anh đấy."
Tần Sâm thở dài, "Quán lẩu nào cơ."
"Cái gì mà Hỷ Dương Dương, Đại Hôi Lang ấy."
"Tôi biết rồi. Vậy thì gặp nhau ở đó nhé." Tần Sâm cúp điện thoại, để rau bừa bộn trên bàn, anh ngửi thử miếng thịt nhỏ kia, ước chừng đến ngày mai là sẽ bị hỏng mất.
Quán lẩu Hỷ Dương Dương ở trên tầng hai, Hoàng Gia Di và bạn trai của cô đã chọn vị trí cạnh cửa sổ. Hoàng Gia Di khi nhìn thấy Thẩm Tịnh thì liền vẫy tay, "Chỗ này chỗ này!"
Thẩm Tịnh bước tới, ngồi xuống đối diện với họ.
Quán lẩu này không sang trọng, vệ sinh cũng không được tốt như tưởng tượng, ngay cả da của ghế sofa cũng đã đầy vết nứt, cách bài trí cũng theo sở thích của số ít người, đơn giản rõ ràng, trong quán không có nhiều người, thậm chí có chút trống trải.
Bên ngoài cửa sổ màn đêm đã buông xuống, sinh viên đại học chen chúc nhau ở các hàng quán ăn vặt đi tới đi lui, rất náo nhiệt.
"Chúng tôi đã gọi một vài món rồi. Cậu xem cậu muốn ăn gì không." Hoàng Gia Di đẩy thực đơn và bút cho Thẩm Tịnh.
Cô xem qua loa, Hoàng Gia Di đã gọi rất nhiều rồi, Thẩm Tịnh đánh dấu vào khoai tây lát, "Như vậy là được rồi."
"Phục vụ." Bạn trai của Hoàng Gia Di vẫy tay, đưa tờ đơn cho nhân viên phục vụ.
Thẩm Tịnh nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, cụp mắt nhìn xuống mặt bàn lẩu, cô lấy thuốc lá và bật lửa từ trong túi ra, còn chưa kịp châm, nhân viên phục vụ nói: "Xin lỗi, chỗ chúng tôi cấm hút thuốc."
Cô gật đầu: "Tôi ra ngoài hút một điếu thuốc."
"Được, cậu cứ giao cho tôi trông nom cho." Hoàng Gia Di cười nói.
Nhìn Thẩm Tịnh bước ra khỏi quán lẩu, Lâm Phong ôm eo Hoàng Gia Di nói: "Em không được hút thuốc đâu đấy, nếu không thì đừng trách anh đánh vào mông. Con gái con đứa hút thuốc gì chứ."
Hoàng Gia Di tựa vào ngực anh, cười ngọt ngào, cố tình hát ngược lại anh, "Em lại rất muốn thử đấy."
Lâm Phong véo vào eo nhỏ nhắn mềm mại của cô một cái, "Lát nữa về nhà rồi xử lý em sau. À phải rồi, Thẩm Tịnh không có bạn trai à?"
"Không có ạ."
"Một thằng anh em cùng phòng ký túc xá của anh trước đây để ý cô ấy, hỏi thăm anh mấy lần, hôm nay gặp cô ấy mới nhớ ra chuyện này. Hay là, tạo cơ hội cho bọn họ nhé?"
"Cái này......" Hoàng Gia Di ngập ngừng. Cô không biết Thẩm Tịnh có cần bạn trai hay không, bởi vì người theo đuổi cô ấy rất nhiều, đủ mọi loại hình, nếu cô ấy thật sự muốn yêu thì đã yêu từ lâu rồi, hà tất gì từ năm nhất đến giờ vẫn độc thân chứ.
Lâm Phong lấy điện thoại ra, "Anh gọi điện thoại gọi thằng anh em kia đến." Hoàng Gia Di còn muốn nói gì đó, Lâm Phong ra hiệu cho cô đừng nói.
Thẩm Tịnh đứng ở cầu thang, dựa vào tường hút thuốc. Góc tường đặt hai chậu cây cảnh, trên tường treo một vài hình ảnh món ăn, thịt dê, viên cống, tôm sú.
Cô run run tàn thuốc, ánh mắt dừng lại trên ngón trỏ kẹp điếu thuốc, băng cá nhân của cô hình như đã dùng hết rồi.
Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân hỗn tạp, ồn ào náo nhiệt, tiếng cười thô lỗ vang lên hết đợt này đến đợt khác, tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Ba năm người đàn ông vây quanh nhau đi lên, mặc áo khoác màu xanh đậm, tay áo xắn cao, da đều ngăm đen, mùi dầu máy nồng nặc trên người che lấp đi mùi thuốc lá của cô. Thẩm Tịnh thờ ơ liếc nhìn một cái rồi dựa sang một bên, hút xong hơi cuối cùng.
Lưu Bân cất cao giọng nói vọng ra phía sau: "Anh Sâm, anh nhanh lên!"
Tần Sâm dập tắt điếu thuốc, ném xuống bậc thang, dùng chân nghiền nghiền, "Đến đây."
Thẩm Tịnh đứng ở đó không nhúc nhích, nhìn về phía cầu thang, quả nhiên, là anh ta. Giọng của anh ta rất dễ nhận ra.
Anh cũng mặc chiếc áo khoác màu xanh lam kia, Thẩm Tịnh phản ứng lại, đó là đồng phục làm việc của bọn họ. Lưu Bân khoác vai Tần Sâm, "Đi chậm thế, đừng hút nữa, nghiện thuốc nặng thế coi chừng sau này không tìm được vợ."