Tay cô toàn mùi thuốc, Thẩm Tịnh rửa tay, rửa mặt bôi kem dưỡng da, từ nước hoa hồng đến tinh chất kem dưỡng, đâu ra đấy.
Trên mặt đất trống trải, cánh tay còn dang dở vẫn ở nguyên dáng vẻ khi cô rời đi, nếu mỗi ngày một tiếng thì cô phải mất bao lâu mới khắc xong. Thẩm Tịnh chỉnh điều hòa xuống 20 độ, làn gió lạnh từ từ thổi vào người cô, thổi bay mồ hôi trên người cô.
Cô ngồi trên mặt đất, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay đã khắc được hình dáng sơ bộ, cảm giác thạch cao lạnh lẽo cứng rắn. Cô nhìn bàn tay mình nghĩ đến nhiệt độ mu bàn tay anh, cánh tay anh hẳn là mềm mại mà rắn chắc, những vết sẹo dài ngoằn ngoèo kia hẳn là gồ ghề, có da có thịt, những thứ tươi sống luôn là đẹp đẽ nhất. Nhưng cô lại đặc biệt yêu thích sự lạnh lẽo của thạch cao.
——
Trong mấy ngày liền, Thẩm Tịnh đều ở trong phòng vẽ, mặc dù eo vẫn còn đau âm ỉ, ngón tay cũng chưa lành hẳn, nhưng gần đến kỳ thi cuối kỳ, bài tập phải nộp quá nhiều. Không chỉ có một mình cô ấy cắm đầu chạy đua với thời gian, cả lớp đều như vậy, chỉ là bọn họ đều ở trong ký túc xá hoặc phòng trọ.
Bốn giờ chiều, cô thu dọn đồ đạc rồi về.
Mấy ngày nay đều nắng gắt, khiến người ta hoa mắt chóng mặt, cô che ô, nhưng tác dụng cũng không lớn lắm.
Khi đi ngang qua cửa phòng của người đàn ông kia, Thẩm Tịnh liếc nhìn cánh cửa màu nâu đậm rồi dừng lại hai giây.
Điện thoại trong túi rung lên, kéo cô về với thực tại. Là bạn cùng giường ký túc xá của cô, Hoàng Gia Di.
Cô tra chìa khóa mở cửa, nghe điện thoại.
Đầu dây bên kia, Hoàng Gia Di nói: "Tối nay chúng ta cùng nhau đi ăn lẩu đi."
Thẩm Tịnh bật đèn, xỏ dép lê, "Bạn trai cậu không đi cùng à?"
"Đi chứ, đương nhiên là đi cùng rồi. Nhưng mà cậu ở một mình mà, mấy ngày nay cũng không thấy cậu đâu, cùng nhau ăn bữa cơm, vui vẻ mà."
Hoàng Gia Di và bạn trai cùng nhau chuyển ra ngoài ở, vốn định rủ Thẩm Tịnh ở cùng, thuê một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, Thẩm Tịnh không chịu. Cũng không phải là cảm thấy ngại ngùng hay sợ làm phiền bọn họ, chỉ đơn giản là vì cô không muốn sống chung với người khác giới trong cùng một không gian, so với sống tập thể, cô thích hợp với cuộc sống một mình hơn. Những năm nay, cô vẫn luôn nghĩ như vậy.
Ký túc xá cấp ba, chỉ mới một học kỳ, cô đã không thể ở nổi nữa, mãi đến sau này một mình thuê nhà ở ngoài trường mới cảm thấy thoải mái. Đại học lại ở liền ba năm, chỉ là vì ở nơi đất khách quê người, không quen thuộc, ở bên ngoài không an toàn, rất không an toàn.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, mọi thứ ở đây cô đều đã quen thuộc, đối với người và sự việc ở đây trong lòng cũng đã có sự cân nhắc, đúng lúc sắp lên năm tư, là một cơ hội thích hợp.
Thẩm Tịnh ấn nút bật bình nóng lạnh trong phòng tắm, rồi quay trở lại ngồi bên giường nói: "Cậu muốn ăn gì."
"Lẩu thì sao! Mùa hè ăn lẩu sướиɠ banh nóc! Ê ê, bảy giờ tối nay tôi đợi cậu ở quán lẩu Hỷ Dương Dương nha. Tôi cúp máy đây, moa moa."
"Ừ."
Cô tính cách rất lạnh lùng, những năm nay cũng không có bạn bè thân thiết gì. Hoàng Gia Di có lẽ là người duy nhất đi lại khá gần. Cô ấy nói: "Thẩm Tịnh, làm bạn với cậu rất an toàn!"
Tóm lại, điều mà Hoàng Gia Di thích chính là sự lạnh lùng của cô, vì tính cách lạnh lùng, nên cô làm việc không vội vàng, gặp phải chuyện gì cũng không hề nao núng.
Khi nước đến 45 độ thì cô đi tắm, sấy khô tóc và thay quần áo xong thì đã năm giờ. Cô nhìn ba miếng cao dán còn lại trên bàn, đưa lên mũi ngửi thử, một mùi hương thuốc rất nhạt.
Thẩm Tịnh dán miếng cao dán cũ của mình, cô để miếng của người đàn ông kia cho ở trong ngăn kéo tủ đầu giường, cùng với viên thuốc giảm đau.
Sáu giờ rưỡi cô ra khỏi nhà, đi xuống lầu, bên ngoài nổi gió, trời cũng rất âm u, mây sà xuống rất thấp. Thời tiết ở đây thay đổi rất thất thường, nói có gió là có mưa, nói thay đổi là thay đổi. Trận mưa này không biết còn phải kéo dài mấy ngày, trận mưa lớn trước, đã làm ngập cả trường học.
Cô quay trở lại lấy ô, khi ra khỏi nhà thì vừa hay gặp Tần Sâm đi làm về.
Đây là lần đầu tiên chạm mặt kể từ lần trước.
Đèn cảm ứng ở hành lang sáng được vài giây rồi lại tắt, Tần Sâm còn chưa kịp lấy chìa khóa ra, anh dậm chân, đèn lại sáng trở lại.
Thẩm Tịnh gật đầu với anh, đi lướt qua người anh, tiếng giày cao gót chạm vào mặt gạch lát sàn, rất thanh thúy và dứt khoát.
Tần Sâm mở cửa, anh vẫn còn đang nghĩ, cô dùng loại dầu gội nào mà thơm và dễ chịu đến vậy.