Chương 6

Sau khi đèn được bật sáng, Nguyễn Vĩ Hạ cũng yên lòng dùng bữa.

Mặc dù cô không có thói quen ăn mấy món kiểu Tây thế này, nhưng lâu lâu thử một chút cũng không tệ.

Nguyễn Vĩ Hạ ăn được mấy miếng thì ngẩng đầu lên quan sát người đối diện.

Không thể không thừa nhận, người đàn ông này, từ vóc dáng cho đến đường nét khuôn mặt đều rất đẹp.

Mày kiếm sắc bén, đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn qua thì lạnh lùng, nhưng lại có một loại cảm giác thu hút khiến người ta bất giác muốn nhìn thêm. Sóng mũi anh cao thẳng, môi mỏng khẽ mím.

Nguyễn Vĩ Hạ ước chừng Lam Kim Trí cao khoảng mét tám, hoặc hơn một chút. Vì mặc áo sơ mi nên có thể thấy rõ người này có cơ ngực rắn chắc, lại thêm làn da màu lúa mạch, có thể nói là rất hợp với gu thẩm mỹ của cô.

[Kiểu đại tướng quân dẫn binh đánh giặt trong tiểu thuyết.] - Nguyễn Vĩ Hạ nghĩ thầm.

Cô thích nhất là kiểu đàn ông vừa khỏe mạnh lại có vẻ đẹp sắc bén thế này.

Động tác ăn của anh không nhanh không chậm, ngay cả việc cầm dao cắt thịt thôi cũng lộ ra vẻ gì đó thong dong, bình ổn.

Nghe đồn thì anh lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, đến nay đã xây dựng nên được một công ty rất lớn, giá niêm yết là con số khổng lồ mà cả đời này Nguyễn Vĩ Hạ không dám nghĩ tới.

Với kiểu đàn ông vừa đẹp trai lại có tiền như vậy thì phải là món hàng hiếm được nhiều người theo đuổi mới đúng, nhưng tới bây giờ anh vẫn còn độc thân, lại tới mức phải nhờ ba mẹ tìm mối cho thì thật sự là… kỳ lạ.

Liệu có phải có vấn đề về xu hướng tính dục không?

Nguyễn Vĩ Hạ nghĩ nghĩ, càng nghĩ lại càng cảm thấy rất có khả năng là như vậy.

Cô cúi đầu ăn thêm một lúc, sau đó không nhịn được tò mò mà quyết định đặt dao nĩa xuống, trực tiếp hỏi anh: “Vì sao anh lại đột nhiên muốn kết hôn?”

Động tác trong tay Lâm Kim Trí hơi khựng lại, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó cũng dừng ăn mà nghiêm túc trả lời: “Tuổi không còn nhỏ nữa, tự nhiên là cũng muốn có một gia đình.”

Nguyễn Vĩ Hạ chớp mắt, lại hỏi tiếp: “Là ba mẹ anh muốn, hay là anh muốn?”

“Cả hai.” Lâm Kim Trí ăn ngay nói thật.

Nguyễn Vĩ Hạ gật gù, ngón tay cô vô thức gõ gõ trên mặt bàn, cũng quyết định hỏi thẳng: “Anh đẹp trai như vậy, chẳng lẽ lại không có ai theo đuổi hay người mình thích?”

Đôi mắt Lâm Kim Trí hơi lóe lên vì hai chữ “đẹp trai” của cô, giọng điệu thong dong đáp lại: “Có người theo đuổi, nhưng tôi không thích, cũng không thích ai.”

“Thế không lẽ anh lại thích một người chỉ mới gặp như tôi?” Trên mặt Nguyễn Vĩ Hạ đầy vẻ không tin.

Nhưng Lâm Kim Trí lại trả lời rất nghiêm túc: “Ba tôi nói em không tệ.”

Nguyễn Vĩ Hạ hơi nhíu mày: “Ba anh nói không tệ, thì anh liền muốn lấy tôi à?”

Lâm Kim Trí hơi trầm ngâm một lúc rồi gật đầu thừa nhận: “Ánh mắt ông ấy rất tốt.”

“Làm sao mà anh biết được?” Nguyễn Vĩ Hạ cảm giác con người này thật sự rất vi diệu.

Nói anh ta không thông minh, thì anh ta lại có thể một mình dựng nên cơ đồ, giá trị con người lên tới chục tỷ. Nhưng nói anh ta thông minh, thì làm gì có người thông minh nào lại chỉ nghe ba mình nói một câu mà đã muốn lấy người khác?

“Vì mẹ tôi rất tốt!” Lâm Kim Trí trả lời một cách đầy tự hào.

“…” Nguyễn Vĩ Hạ thật sự cạn lời luôn rồi!