Chương 5

Ai dè cô chỉ vừa mới dứt lời, Lâm Kim Trí đã không hề do dự mà từ chối ngay: “Không được!”

“Tại sao?” Nguyễn Vĩ Hạ có hơi khó hiểu.

“Mẹ tôi đã dặn là phải đưa em đi chơi rồi đưa em về tới tận nhà.”

“Hả?”

Thấy Nguyễn Vĩ Hạ ngây ra, Lâm Kim Trí lại giải thích: “Tôi đã hứa rồi!”

Lúc này Nguyễn Vĩ Hạ mới phản ứng lại mà trợn trắng mắt: “Bộ anh là con trai ngoan của mẹ à? Anh không có chính kiến riêng của mình hay gì?”

Lâm Kim Trí hơi liếc qua cô một cái, khóe môi anh cong lên: “Có.”

Chưa đợi Nguyễn Vĩ Hạ kịp thắc mắc thì Lâm Kim Trí đã nói tiếp: “Chính kiến của tôi là thực hiện những gì mình đã hứa.”

Nguyễn Vĩ Hạ bị câu trả lời của anh làm cho nghẹn họng, cuối cùng cô dứt khoát im lặng không nói gì nữa.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh chạy qua mấy con đường, bầu không khí trong xe vẫn lặng ngắt như tờ.

Nguyễn Vĩ Hạ chỉ cảm thấy nhàm chán không chịu nổi.

Cô đang muốn lôi điện thoại ra tiếp tục gõ chữ thì Lâm Kim Trí bên cạnh đã lên tiếng: “Chúng ta đi ăn nhé. Em thích ăn gì? Tôi mời!”

“Khỏi cần…” Nguyễn Vĩ Hạ không cần suy nghĩ đã lập tức trả lời, nhưng cái bụng nhỏ của cô lại không biết điều mà chọn đúng lúc này để réo vang.

Thật muộn màng, bây giờ Nguyễn Vĩ Hạ mới nhớ ra mình đã bị đuổi đi vào đúng giờ ăn tối. Thế là cô nhanh chóng đổi lời: “Khỏi cần anh mời, tôi ăn gì cũng được.”

Nếu như ba mẹ đã quyết tâm bắt cô đi chơi với người đàn ông này, vậy thì cứ ăn một bữa rồi về cũng được, đến lúc đó lại bảo không hợp tính, bảo họ mau mau từ bỏ ý định kia đi.

Như đã sớm biết được câu trả lời của cô, Lâm Kim Trí bình tĩnh quay xe, rồi chạy thẳng đến một khu nhà hàng đã được dự tính từ trước.

Mười lăm phút sau, Nguyễn Vĩ Hạ nhìn căn phòng có ánh sáng lờ mờ, lại thêm chiếc bàn tròn với hai cây nến đang cháy trước mặt, cô đột nhiên có hơi hối hận vì câu “ăn gì cũng được” của mình.

Đến khi tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên, cuối cùng Nguyên Vĩ Hạ vẫn không nhịn được mà nhìn Lâm Kim Trí trừng trừng: “Cái gì đây?”

Lâm Kim Trí bình tĩnh cầm dao, thuần thục cắt miếng thịt trên đĩa của mình, không ngẩng đầu lên mà trả lời: “Ăn tối.”

“Ai không biết là ăn tối, nhưng mà cái gì đây?” Nguyễn Vĩ Hạ vừa nói vừa chỉ chỉ vào ánh đèn mờ ảo trên trần, rồi lại chỉ chỉ vào cây nến trên bàn.

Lâm Kim Trí nhìn theo ngón tay của cô: “Nến?” Nhưng ánh mắt thì lại như đang hỏi “Chẳng lẽ em không biết sao?”.

“Ai mà chẳng biết là nến! Ý tôi là vì sao đi ăn mà lại vào cái căn phòng tối om chỉ có mỗi ánh nến mập mờ thế này?”

Lâm Kim Trí hơi ngẩn ra, lúc này mới như ngộ ra điều gì đó mà hỏi lại: “Không phải phụ nữ các em đều thích kiểu lãng mạn như thế này à?”

Nguyễn Vĩ Hạ không biết phải trả lời thế nào nữa. Cô hít sâu một hơi, sau đó thở hắt ra, mím môi một lúc rồi mới phun ra hai chữ: “Tối quá!”

Lâm Kim Trí vẫn nhìn cô không chớp mắt, kiên trì hỏi lại: “Không lãng mạn à?”

Nguyễn Vĩ Hạ trừng anh một cái: “Tôi sợ cắt trúng tay!”

Lâm Kim Trí: “…”