Chương 9

Không đợi Đỗ Trình phản bác, một luồng lực lượng mạnh mẽ từ đỉnh đầu đã dội xuống, xuyên qua cơ thể, dừng lại nơi ngực cậu.

Đỗ Trình mở to mắt ngạc nhiên.

Cảm giác l*иg ngực như được lấp đầy, giống hệt như cảm giác lần đầu tiên cậu có được hình người hoàn chỉnh vậy.

Cậu có ngực rồi!

Đỗ Trình đưa tay sờ ngực mình, ngỡ ngàng một hồi rồi vui mừng nhìn về phía Cơ Mãn Trai: “Hóa ra anh cũng là người tốt!”

Người xấu thì chỉ có cái tên để kiểu tóc trắng xám kia thôi!

Tạ Thiên Địa suýt chút nữa trợn tròn mắt đến rớt ra ngoài. Anh ta vừa thấy gì vậy? Cơ Mãn Trai vừa thi pháp mà không phải bóp nát tiểu yêu quái kia ư?

Cơ Mãn Trai khẽ rũ mắt, ánh nhìn dừng lại ở l*иg ngực Đỗ Trình, rồi giơ tay… che lại.

Cảnh tượng này khiến Tạ Thiên Địa như đang lao xuống dốc bằng tàu lượn siêu tốc, anh ta vừa thấy người thủ thân như ngọc vì vợ quá cố, lại tự lấy tay che ngực một tiểu yêu quái sao?

“Cơ thể hình người của cậu có khuyết tật.” Cơ Mãn Trai nhíu mày.

Đỗ Trình gật đầu thật thà: “Bọn họ hôn tôi rồi hút hết linh lực luôn.”

“Hoang đường!”

Tạ Thiên Địa rống lên như sắp phun máu, mặt đỏ tía tai: “Loài người sao có thể cướp linh lực của yêu quái được? Trừ khi yêu tinh tự nguyện trao đi!”

Đỗ Trình liếc anh ta: “Thế tôi tự dưng đi tặng linh lực cho họ làm gì?”

Linh lực cho đi là mất mạng đấy, cậu đâu có ngu.

Tạ Thiên Địa nghĩ lại cũng đúng. Anh ta ôm đầu thở dài, rõ ràng chỉ định xử lý một vụ đơn giản vào tối nay, nào ngờ lại gặp phải chuỗi sự kiện kỳ quái khiến cả thế giới quan của anh ta bị đảo lộn mấy lần.

“Cơ đại ca…” Tạ Thiên Địa tỏ vẻ đáng thương: “Giờ làm sao đây?”

Một bên là tiểu yêu quái, một bên là đạo sĩ chân truyền. Cơ Mãn Trai lạnh lùng nhìn qua hai ánh mắt đáng thương rồi nói: “Anh tránh ra đi.”

Tạ Thiên Địa hiểu ý, Cơ Mãn Trai định tự mình ra tay.

“Vậy… tôi xin rút.” Nói xong, anh ta liền lách người lăn khỏi phòng bệnh như thật sự sợ bị vạ lây vậy.

Trong phòng giờ không còn người thường. Cơ Mãn Trai tháo mũ xuống, tiểu yêu quái Đỗ Trình chẳng những không bị áp chế, ngược lại còn tò mò đánh giá hắn: “Nguyên hình của anh là gì vậy?”

Cơ Mãn Trai không đáp, chỉ đưa mũ cho Đỗ Trình, cậu lập tức hiểu ý mà đón lấy, sau đó hắn lại đưa tiếp đôi găng tay.

Đỗ Trình nhận lấy, nhưng khi thấy bàn tay trần của Cơ Mãn Trai, cậu thoáng ngẩn người.

Lòng bàn tay ấy có một vết sẹo dài và sâu, giống như từng bị chém đứt bởi một vũ khí cực kỳ sắc bén rồi mới lành lại vậy.