Chương 8

Còn bức tường này? Nói rằng chỉ cần cố gắng nghĩ là thành tinh được hả?

Tạ Thiên Địa thầm nghĩ, nếu vậy thì anh ta cũng muốn trở thành tỷ phú giàu nhất thế giới.

“Có vào không thì bảo?” Cơ Mãn Trai đưa tay chặn cửa thang máy sắp khép lại.

Tạ Thiên Địa như mới tỉnh mộng, vội vã bước vào trong, thần trí vẫn còn mơ hồ.

Thang máy phản chiếu hình ảnh trong gương, hình người của Đỗ Trình hiện rõ lên dáng vẻ da trắng, nhỏ nhắn, gương mặt hoạt bát, trông có phần dễ thương. Tạ Thiên Địa nhìn mà không khỏi tấm tắc: “Nhìn cậu cũng đẹp trai đấy.”

Đỗ Trình còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì đã nghe Tạ Thiên Địa nói tiếp: “Chỉnh dung đúng không?”

Đỗ Trình: “…”

Cậu hiểu rồi.

Tạ Thiên Địa lầm bầm: “Hình người có nhan sắc thì chắc chắn phải liên quan đến nguyên hình. Nhưng một bức tường thì có thể đẹp đến mức nào chứ? Không khoa học chút nào.”

Đỗ Trình nổi giận, cậu quay sang Cơ Mãn Trai, giọng không vui, hỏi: “Anh ta là người à?”

Cơ Mãn Trai liếc Tạ Thiên Địa rồi đáp “phải” một tiếng, mặc dù trông không giống lắm.

Đỗ Trình lập tức cụp mắt xuống.

Tạ Thiên Địa vẫn đang ngơ ngác: “Hả? Hả? Cậu ta vừa nói gì về tôi vậy?”

Cơ Mãn Trai: “Cậu ta hỏi tôi anh có phải là người không.”

Tạ Thiên Địa: “…”

Cửa thang máy mở ra. Cơ Mãn Trai bước ra trước, lạnh nhạt buông một câu: “Đáng tiếc.”

Đáng tiếc cái gì? Không ai hiểu nổi.

Tạ Thiên Địa: “…”

Đỗ Trình tức giận, quay sang giơ nắm đấm với Tạ Thiên Địa, ánh mắt như thể đang hét lên “thật muốn đấm cho anh một cái nát mặt!”.

Tạ Thiên Địa là người từng biết đến khả năng nhẫn nhịn của Cơ Mãn Trai, vị "Phật sống đại từ đại bi" không bao giờ ra tay vô cớ. Nhưng yêu tinh mà dám đánh người thì hắn tuyệt đối không nương tay.

Cho nên khi bị Đỗ Trình lườm như vậy, anh ta không những không tức giận mà còn nở một nụ cười như mẹ hiền: “Hoạt bát ghê.”

Chẳng biết lát nữa còn hoạt bát được không…

Bước qua một lớp kính thủy tinh, Đỗ Trình nhìn thấy Mạnh Thi Bình đang nằm hôn mê trên giường bệnh.

Cơ Mãn Trai đứng bên cạnh cậu, hỏi: “Nói thử cảm nghĩ xem?”

Đỗ Trình suy nghĩ một lúc, chậm rãi đáp: “Ngủ ngon thật.”

Tạ Thiên Địa: “…”

Nhìn thì dễ thương đó, nhưng chắc chắn là kẻ làm được chuyện xấu!

Tạ Thiên Địa theo phản xạ lập tức nghiêm giọng: “Đừng giả vờ vô tội. Không phải cậu giở trò thì còn ai vào đây?”

Đỗ Trình quay đầu nhìn anh ta, trong mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối kiểu “thật đáng tiếc khi anh là con người”. Cậu nghiêm túc nói: “Không phải tôi.”

Cơ Mãn Trai giơ tay vẽ một pháp ấn trong không khí. Tạ Thiên Địa hừ lạnh một tiếng: “Bạn nhỏ, nói dối là sẽ bị biến thành ảnh chụp đấy.”