Chương 7

Cậu đã tiêu sạch số tiền tích cóp được từ khi thành tinh luôn đó.

Là một bức tường, cậu cũng chỉ có thể tích góp chút tiền từ những người vô tình đánh rơi tiền xu khi va vào tường. Bao nhiêu vốn liếng đều được Đỗ Trình đem đầu tư vào việc bảo vệ bản thân. cũng coi như có giá trị tương xứng.

Cơ Mãn Trai quét mắt nhìn cậu một cái, ánh mắt rất lạnh lùng.

Khi đội mũ, uy lực của Cơ Mãn Trai giảm đến 90%. Nhờ vậy, Đỗ Trình còn có thể chịu được ánh nhìn này, chứ không đội mũ thì cậu cũng chịu nổi… chắc vậy.

“Yêu quái và con người không thể yêu nhau.”

Đỗ Trình lập tức gật đầu đồng tình: “Yêu đương là thứ đáng ghét nhất trên đời.”

Xe chạy đến bệnh viện, Tạ Thiên Địa đã chờ từ lâu, thấy Cơ Mãn Trai liền bắt đầu cợt nhả: “Tiểu Cơ à, cuối cùng anh cũng đến. Tôi đợi anh đến hoa cũng tàn rồi!”

Cơ Mãn Trai kéo vành mũ xuống, giọng lạnh tanh: “Xuống xe.”

Đỗ Trình xụ mặt, chán nản bước xuống từ cửa bên kia.

Tạ Thiên Địa hứng thú quan sát cậu: “Là do cậu làm loạn à, tiểu yêu quái? Nói tôi nghe xem, cậu là hồ ly tinh hay xà tinh vậy?”

“Tường.” Đỗ Trình chẳng ngại phiền phức mà giải thích: “Tôi là cái bức tường cạnh ao nước ấy.”

Tạ Thiên Địa: “…”

Anh ta sững sờ quay sang nhìn Cơ Mãn Trai, gương mặt đầy vẻ cầu xin: “Làm ơn nói với tôi là cậu ta đang đùa đi.”

“Tin vào trực giác của chính anh đi.” Cơ Mãn Trai vẫn thản nhiên đáp: “Thế giới rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có.”

Tạ Thiên Địa: “…”

Tường tinh là cái gì vậy? Dù anh ta đã sống bao năm, tiếp xúc với đủ loại yêu quái, cái gì cũng từng thấy qua, số đồ vật thành tinh từng gặp cũng không ít, ví dụ như đá quý, trân châu, thậm chí cả một chiếc váy công chúa cũng từng thành tinh.

Nhưng mà tường hả?

Dựa vào cái gì mà một bức tường cũng thành tinh được chứ?

Trong đầu Tạ Thiên Địa giờ đây toàn dấu chấm hỏi, nhiều đến mức có thể đội cả lên trời. Cả chuyện của Mạnh Thi Bình cũng tạm thời bị anh ta gác lại.

Anh ta tò mò quay sang hỏi Đỗ Trình: “Cậu… làm sao mà thành tinh được vậy?”

Đỗ Trình đi sau lưng Cơ Mãn Trai bước vào thang máy, đáp một cách rất đỗi nghiêm túc: “Mỗi ngày tôi đều nỗ lực nghĩ rằng mình sẽ thành tinh, rồi tôi thành tinh thật.”

Chỉ vậy thôi á hả?

Tạ Thiên Địa choáng váng.

Trong số những yêu tinh anh ta từng gặp, trường hợp dễ thành tinh nhất là một viên ngọc.

Viên ngọc ấy từng được dùng làm thế thân cho hoàng đế, được thờ cúng trước tượng Phật, vừa hấp thu được long khí lại vừa nhận được hương khói từ chùa chiền, cùng với lòng tin của người đời, có thể nói là thiên thời, địa lợi, nhân hòa đầy đủ. Vì vậy nó mới dễ dàng thành tinh.