Chương 6

Đường Phù vội vàng nhấn mạnh rằng nơi này là cơ sở kinh doanh hợp pháp, hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì mờ ám. Đỗ Trình là nhân viên mới hắn vừa tuyển, còn là học sinh trung học, đảm bảo không có chuyện gì khuất tất.

Cơ Mãn Trai đứng im lặng lắng nghe. Đỗ Trình cụp đuôi rầu rĩ đi phía sau hắn. Cơ Mãn Trai hỏi: “Cơ sở kinh doanh hợp pháp sao lại gọi là hội sở?”

Đường Phù mặt mày u sầu, giải thích: “Anh à, không gọi vậy thì chẳng ai đến cả…”

“Tâm thuật bất chính.” Cơ Mãn Trai đứng lại, Đỗ Trình ngoan ngoãn đứng sau lưng hắn: “Người này tôi mang đi trước.”

Đường Phù vội vàng đồng ý: “Được được.”

Đỗ Trình lên xe cùng Cơ Mãn Trai, hai tay đặt lên đầu gối, cả gương mặt đều viết rõ mấy chữ "ngoan ngoãn, xin tha mạng".

Cơ Mãn Trai lái xe thẳng đến đường Linh Tuyền: “Chỗ nào?”

Đỗ Trình chỉ chỗ nguyên hình của mình.

Đó là một bức tường cũ kỹ loang lổ, phía trước còn cắm một tấm biển cảnh báo màu xanh lam, viết mấy chữ bằng chữ vàng rằng “tường yếu, xin đừng dựa vào.”

Thật sự rất hợp với hình tượng của tiểu yêu quái đang ngồi trên ghế phụ xe hắn.

Cơ Mãn Trai xác nhận Đỗ Trình không nói dối về nguyên hình của mình.

Yêu quái muốn tu thành tinh là chuyện vô cùng khó, hoặc là phải khổ tâm tu luyện, hoặc có ý chí siêu phàm, hoặc là bị động được người ta sùng bái rồi từ đó sinh ra linh trí.

Nhưng mà một bức tường xét từ góc độ nào cũng không hề có chút tiềm năng hay lý do gì để thành tinh cả.

Điều kỳ lạ nhất là hắn lại không thể nhìn thấu nguyên hình của tiểu yêu quái này.

Dẹp bỏ nghi ngờ trong lòng sang một bên, Cơ Mãn Trai quay đầu xe, chuyển hướng về phía bệnh viện. Hắn hờ hững hỏi: “Cậu có biết Mạnh Thi Bình không?”

Nghe đến cái tên quen thuộc, Đỗ Trình đáp: “Biết chứ.”

Cơ Mãn Trai nói: “Cô ấy ly hồn rồi.”

Đỗ Trình tỏ vẻ khó hiểu. Sau khi nghe Cơ Mãn Trai giải thích “ly hồn” là gì, cậu cau mày: “Vậy thì liên quan gì đến tôi?”

Cơ Mãn Trai: “Trên người cô ấy có khí tức của cậu.”

Đỗ Trình gật đầu: “Đúng rồi, chắc chắn là có. Cô ấy từng hôn tôi mà.”

Chiếc xe lập tức phanh gấp, suýt chút nữa thì Đỗ Trình đã bị hất văng ra ngoài, may mà dây an toàn cực kỳ chắc chắn, giữ chặt cậu dính vào ghế.

“Hôn môi?” Giọng điệu Cơ Mãn Trai vẫn điềm tĩnh, nhưng Đỗ Trình vẫn nhạy cảm nhận ra được trong đó có sát khí cực kỳ mãnh liệt!

Ngực cậu đau thắt lại.

Đỗ Trình cảm thấy vô cùng oan uổng: “Người ta muốn hôn tôi thì tôi làm gì được chứ? Tôi chỉ là một bức tường thôi mà! Sau khi hóa hình, tôi còn đi đăng ký tạm trú hợp pháp trước tiên nữa!”